Ánh đèn halogen của phòng hội nghị tầng 50 tòa nhà Diamond Plaza hắt xuống mặt bàn kính dài dằng dặc, tạo nên một không khí lạnh lẽo đến gai người. Tuệ An siết chặt xấp hồ sơ trong tay, khớp ngón tay trắng bệch nhưng gương mặt vẫn giữ được vẻ bình thản, ngạo nghễ của một nữ tổng giám đốc vừa chiến thắng dự án nghìn tỷ. Đối diện cô, phía sau làn khói thuốc mỏng manh, Lâm Quân ngồi tựa lưng vào ghế da, đôi chân dài vắt chéo đầy thong dong. Anh ta không giống một kẻ vừa thua cuộc, mà giống một con thú săn đang nhàn nhã quan sát con mồi nhảy múa những vũ điệu cuối cùng.
"Chúc mừng em, Tuệ An. Bản kế hoạch rất hoàn hảo, đến mức tôi cũng phải cảm thấy... rạo rực." Lâm Quân cất lời, chất giọng trầm khàn đặc trưng vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch. Hắn không nhìn vào bản hợp đồng trên bàn, mà nhìn thẳng vào đôi môi đỏ mọng đang mím chặt của cô. Tuệ An khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự sắc sảo của một người đàn bà quyền lực: "Cảm ơn Lâm tổng đã quá khen. Thương trường vốn dĩ không có chỗ cho sự nhân nhượng, anh thua vì anh đã quá tự tin vào thế độc tôn của mình rồi."
Cô đứng dậy, định rời đi trong tư thế của kẻ thắng trận, nhưng bước chân khựng lại khi nghe thấy tiếng cười thấp từ phía sau. Lâm Quân chậm rãi đứng lên, thân hình cao lớn của hắn đổ một bóng đen dài bao trùm lấy bóng dáng nhỏ nhắn của cô. Hắn tiến lại gần, khoảng cách gần đến mức Tuệ An có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương trộn lẫn với vị thuốc lá đắt tiền tỏa ra từ cơ thể hắn. Hắn cúi sát vào tai cô, hơi thở nóng hổi mơn trớn vành tai nhạy cảm khiến cô bất giác run nhẹ. "Em nghĩ đây là điểm kết thúc sao? Không, An à. Đây chỉ là khúc dạo đầu để tôi bóc tách từng lớp kiêu hãnh của em ra thôi. Em thắng được một dự án, nhưng em đã đặt cược cả mạng mạch của gia tộc mình vào đó. Em có chắc... con đê mà em dày công đắp bấy lâu nay không có lỗ hổng?"
Cảm giác bất an đột ngột dâng lên như thủy triều. Tuệ An lùi lại một bước, ánh mắt tràn đầy sự cảnh giác: "Anh nói vậy là ý gì?" Lâm Quân không trả lời ngay, hắn đưa tay lên, ngón trỏ thô ráp khẽ lướt qua lọn tóc xoăn của cô, rồi dừng lại ở bờ vai trần dưới lớp váy lụa cao cấp. Sự đụng chạm này không có chút gì là lịch sự, nó mang theo sự chiếm hữu và thèm khát trần trụi. Hắn rút điện thoại, ném nhẹ lên bàn kính. Trên màn hình là biểu đồ chứng khoán của tập đoàn nhà họ Trần đang lao dốc theo chiều thẳng đứng, cùng với đó là lệnh bắt giam khẩn cấp đối với cha cô vì tội gian lận tài chính – một cái bẫy được dàn dựng tinh vi đến mức nghẹt thở.
Gương mặt Tuệ An trong phút chốc mất sạch huyết sắc. Cô vớ lấy điện thoại, đôi tay bắt đầu run rẩy dữ dội. "Lâm Quân... anh đã làm gì?" Hắn tiến thêm một bước, ép cô lùi sát vào mặt kính lạnh lẽo của cửa sổ sát đất. Một bàn tay hắn luồn vào eo cô, kéo mạnh cơ thể mềm mại ấy dán chặt vào lồng ngực rắn chắc của mình. "Tôi đã nói rồi, tôi không thích thua cuộc. Nhưng tôi lại rất thích vẻ mặt này của em khi bị dồn vào đường cùng. Rất đẹp, rất kích thích." Hắn cúi đầu, nụ hôn thô bạo mang tính trừng phạt rơi xuống cổ cô, răng hắn khẽ nghiến vào làn da mỏng manh như một lời đánh dấu. Tuệ An ra sức đẩy hắn ra, nhưng sức lực của một người phụ nữ hoàn toàn bất lực trước gông xiềng từ đôi tay ấy. Trong ánh đèn nhập nhoạng của thành phố ngoài kia, cô nhận ra mình không chỉ mất đi công ty, mà một lồng giam vô hình đã bắt đầu siết chặt lấy cơ thể và cả cuộc đời cô kể từ giây phút này.