Tiếng chuông điện thoại trong tay Tuệ An vang lên dồn dập, phá vỡ bầu không khí đặc quánh sự đe dọa trong phòng họp. Là cuộc gọi từ mẹ cô. Đầu dây bên kia, tiếng khóc nghẹn ngào và âm thanh hỗn loạn của đồ đạc đổ vỡ khiến tim cô thắt lại. "An ơi... cảnh sát... họ mang cha con đi rồi... cả nhà mình bị niêm phong rồi con ơi!"
Tuệ An cảm thấy đất trời dưới chân như sụp đổ. Chiếc điện thoại trượt khỏi bàn tay run rẩy, rơi xuống tấm thảm dày không một tiếng động. Cô ngước mắt nhìn Lâm Quân, kẻ vẫn đang thản nhiên dùng đôi mắt thâm trầm ấy thưởng thức sự hoảng loạn của cô. Hắn không hề che giấu sự đắc ý, bàn tay đang trụ trên eo cô siết chặt hơn, như muốn bóp nát vòng eo thon gọn ấy.
"Anh... đồ quỷ quyệt! Anh đã tính toán từ bao giờ?" Tuệ An gầm lên, bàn tay nhỏ nhắn vung lên định giáng một cái tát vào gương mặt ngạo mạn kia. Nhưng Lâm Quân nhanh hơn, hắn chộp lấy cổ tay cô, dễ dàng bẻ ngược ra sau lưng khiến cô đau đớn mà ưỡn ngực về phía trước, dán chặt vào khối cơ ngực cứng như đá của hắn.
"Từ khi em dám từ chối lời mời ăn tối của tôi ba năm trước và cướp đi mảnh đất ở phía Nam của tôi." Lâm Quân thì thầm, giọng nói trầm thấp như tiếng quỷ sa tăng thủ thỉ bên tai. Hắn vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương hoa hồng kiêu kỳ đang dần bị thay thế bởi mùi mồ hôi lạnh vì sợ hãi. "Em quá giỏi, An ạ. Giỏi đến mức tôi nhận ra, nếu không hủy hoại đôi cánh của em, tôi sẽ chẳng bao giờ bắt giữ được con chim ưng này vào lồng."
"Buông tôi ra! Tôi sẽ kiện anh, tôi sẽ dùng tất cả những gì còn lại để hạ bệ anh!" Tuệ An rít qua kẽ răng, dù cơ thể đang run rẩy vì áp lực sinh lý cực đại từ người đàn ông đối diện.
Lâm Quân bật cười, một tiếng cười khan khốc. Hắn buông tay ra, nhưng không phải để thả cô đi, mà là để thong thả cài lại chiếc cúc áo sơ mi vừa bị xô lệch của mình. "Kiện? Với số nợ mười lăm nghìn tỷ vừa được chuyển nhượng sang tên tôi? Với danh tiếng của cha em đã vấy bẩn khắp các mặt báo? Hiện tại, Tuệ An, em không có tư cách để thương lượng. Em chỉ có hai lựa chọn: Một là nhìn cha mình già chết trong tù và gia đình em ra đường xin ăn. Hai là..."
Hắn dừng lại, tiến sát đến, dùng ngón tay nâng cằm cô lên, bắt cô phải đối diện với sự thật tàn khốc. "Hai là, em ký vào bản hợp đồng nợ này. Trong đó không đòi hỏi tiền bạc, chỉ đòi hỏi sự hiện diện của em tại biệt thự của tôi. Mỗi đêm. Cho đến khi tôi chán."
Ánh mắt Tuệ An tràn đầy u uất và căm hận. Cô nhìn bản hợp đồng hắn vừa ném lên bàn. Từng con chữ như những con dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của một nữ cường nhân vốn luôn đứng trên đỉnh cao. Nhưng hình ảnh người cha già yếu bị áp giải và tiếng khóc của mẹ đã bẻ gãy mọi sự phản kháng cuối cùng.
Bên ngoài cửa sổ, cơn mưa giông đột ngột ập xuống thành phố, gột rửa những ánh đèn lấp lánh nhưng không thể xóa đi sự nhục nhã đang dâng trào. Tuệ An cầm cây bút lên, những đầu ngón tay run rẩy đến mức không thể viết tròn chữ. Khi nét chữ cuối cùng vừa hoàn thành, Lâm Quân liền giật lấy bản hợp đồng, ánh mắt hắn rực lên một thứ dục vọng chiếm hữu điên cuồng.
Hắn không đợi thêm một giây nào, thô bạo vác cô lên vai như một chiến lợi phẩm mặc cho cô đấm đá, gào thét. Hắn sải bước thẳng về phía thang máy riêng của chủ tịch. Trong không gian chật hẹp của thang máy đang lao xuống, Lâm Quân ép cô vào góc, bàn tay thô ráp luồn vào trong lớp áo lụa, thô bạo nhào nặn bầu ngực mềm mại của cô như một lời tuyên cáo: Từ giây phút này, cơ thể này không còn thuộc về cô nữa.