MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Nữ Cường Nhân Bị Thuần Hóa Thành Nô LệChương 15

Khi Nữ Cường Nhân Bị Thuần Hóa Thành Nô Lệ

Chương 15

938 từ · ~5 phút đọc

Sau cơn cuồng nộ của sự ghen tuông ở chương trước, Lâm Quân không để Tuệ An có thời gian hồi phục tâm lý. Đối với hắn, sự phục tùng không bao giờ là đủ, nó phải là một sự lệ thuộc hoàn toàn, từ trong tiềm thức đến từng phản xạ tự nhiên của cơ thể.

Sáng hôm đó, vết xăm "L.Q" ở đùi trong của Tuệ An vẫn còn sưng tấy, đỏ ửng, mỗi khi di chuyển lại mang đến cảm giác đau rát nhắc nhở về sự chiếm hữu tàn khốc của hắn. Lâm Quân không cho cô mặc quần áo, hắn bắt cô quấn một tấm khăn lông trắng muốt, quỳ bên cạnh giường chờ đợi hắn dùng bữa sáng. Hắn muốn cô phải luôn trong tư thế của một kẻ thấp kém, chờ đợi những ân huệ hoặc sự trừng phạt từ hắn.

"Em có biết tại sao tôi lại chọn trừng phạt em trên giường không, An?" Lâm Quân thong thả nhấp một ngụm cà phê đen đặc, ánh mắt hắn lướt qua bờ vai trần đang run rẩy của cô.

Tuệ An cúi đầu, mái tóc xõa che khuất gương mặt u uất: "Vì anh muốn nhục mạ tôi."

"Sai rồi." Hắn đứng dậy, bước lại gần và dùng chân nâng cằm cô lên. "Nhục mạ chỉ là vẻ bề ngoài. Tôi trừng phạt em trên giường vì đó là nơi duy nhất em không thể nói dối. Miệng em có thể nói hận tôi, nhưng khi tôi chạm vào, cơ thể em sẽ nói lên sự thật. Tôi muốn dùng chính khoái cảm để biến em thành một con nghiện, một kẻ không thể sống thiếu sự hành hạ của tôi."

Hắn lôi cô đứng dậy, đẩy cô ngã xuống chiếc giường rộng lớn. Lâm Quân lấy ra một sợi dây thừng bằng lụa đỏ, mềm mại nhưng vô cùng chắc chắn. Hắn không trói tay chân cô vào thành giường như mọi khi, mà dùng một kỹ thuật trói tinh vi của Nhật Bản (Shibari), bó chặt cơ thể cô lại trong một tư thế khiến lồng ngực và vùng bụng dưới bị đẩy lên cao, hoàn toàn phơi bày và nhạy cảm.

"Đêm qua em đã nhắc đến tên hắn trong cơn mê. Đó là lỗi nặng." Lâm Quân lạnh lùng nói, dù cô biết đó có thể chỉ là cái cớ để hắn thực hiện những thú vui biến thái.

Hắn bắt đầu cuộc "trừng phạt". Lần này, hắn không dùng sự thô bạo. Hắn dùng sự chậm rãi đến phát điên. Hắn dùng một cây đá lạnh lướt dọc theo những sợi dây thừng đang siết vào da thịt cô. Sự tương phản giữa cái lạnh buốt của đá và hơi nóng của làn da bị siết chặt tạo nên một sự kích thích thần kinh cực độ.

Khi Tuệ An bắt đầu thở dốc, Lâm Quân lại dùng những nụ hôn vụn vặt rải khắp cơ thể cô, nhưng hắn tuyệt đối tránh xa những vùng nhạy cảm nhất. Hắn khơi gợi ngọn lửa trong cô, đẩy nó lên đến đỉnh điểm rồi lại dập tắt bằng sự thờ ơ. Hắn bắt cô phải chờ đợi, phải cầu xin.

"Lâm Quân... tôi xin anh... đừng tra tấn tôi như thế này..." Tuệ An quằn quại trong những sợi dây thừng, cảm giác ngứa ngáy từ bên trong khiến cô muốn phát điên.

"Cầu xin cái gì? Nói rõ ra." Hắn thản nhiên ngồi bên cạnh, tay mân mê lọn tóc cô.

"Lấp đầy tôi... làm ơn..." Câu nói thoát ra khỏi miệng Tuệ An mang theo sự nhục nhã tột cùng. Cô, một nữ cường nhân từng hô mưa gọi gió, giờ đây đang cầu xin kẻ thù của mình chiếm đoạt mình chỉ để giải tỏa cơn khát dục vọng mà hắn đã khơi lên.

Lâm Quân mỉm cười đắc thắng. Hắn tháo bỏ lớp rào cản cuối cùng, nhưng không tháo dây trói. Hắn thâm nhập vào cô khi cơ thể cô vẫn đang bị bó chặt bởi những sợi dây lụa đỏ. Sự chật chội và áp lực từ dây thừng khiến mỗi cú thúc của hắn trở nên sâu hơn, đau đớn hơn nhưng cũng mang lại khoái cảm mãnh liệt hơn gấp bội.

Hắn không ngừng thì thầm vào tai cô những lời nhục mạ xen lẫn yêu đương vặn vẹo. Hắn bắt cô phải nhìn vào gương, nhìn cách cô đang rên rỉ dưới thân hắn, nhìn chiếc vòng cổ và hình xăm – những bằng chứng cho thấy cô đã hoàn toàn thuộc về hắn.

Trong cơn cao trào điên cuồng, Tuệ An cảm thấy lý trí mình hoàn toàn vỡ vụn. Khoái cảm cưỡng chế này giống như một loại xiềng xích vô hình, quấn chặt lấy linh hồn cô. Cô nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy đáng sợ nhất: Cô bắt đầu khao khát những cuộc trừng phạt này. Cô nghiện cảm giác bị Lâm Quân thống trị, nghiện cách hắn dùng dục vọng để xóa sạch bản ngã của cô.

Kết thúc trận hoan lạc, Lâm Quân để mặc cô nằm đó trong tư thế bị trói, hơi thở đứt quãng. Hắn cúi xuống hôn lên môi cô, một nụ hôn nồng đậm mùi vị sở hữu. "Em thấy không, An? Sợi dây thừng này có thể tháo ra, nhưng sợi dây dục vọng trong lòng em thì không bao giờ."

Tuệ An nhắm mắt, nước mắt chảy ngược vào trong. Cô biết hắn nói đúng. Hắn đã biến cô thành một nô lệ của cảm giác, một tù nhân tự nguyện trong lồng giam của sự mê đắm.