Bầu không khí tại Ngự Cảnh Uyển vốn đã nặng nề, nay lại càng trở nên đặc quánh sự chết chóc. Sáng hôm đó, Lâm Quân không bắt đầu bằng những trò chơi xác thịt. Hắn bước vào phòng với gương mặt lạnh băng, trên tay cầm một tấm ảnh cũ được phục chế sắc nét. Đó là tấm ảnh Tuệ An chụp cùng người yêu cũ thời đại học – người đàn ông duy nhất cô từng yêu trước khi bị cuốn vào vòng xoáy tiền bạc và giờ đây là lồng giam của hắn.
Lâm Quân ném tấm ảnh xuống trước mặt cô. Hắn không nói gì, nhưng gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn cho thấy ngọn lửa ghen tuông đang thiêu đốt lý trí hắn. Một kẻ có tính chiếm hữu cực đoan như Lâm Quân không chỉ muốn thể xác, hắn muốn xóa sạch mọi dấu vết của bất kỳ người đàn ông nào khác từng tồn tại trong ký ức của cô.
"Em vẫn còn giữ thứ rác rưởi này sao?" Giọng hắn thấp và gằn, như tiếng gầm của một con thú dữ trước khi vồ mồi.
Tuệ An bàng hoàng nhìn tấm ảnh. Cô đã giấu nó rất kỹ trong một ngăn bí mật của chiếc ví cũ, thứ mà cô tưởng đã mất khi công ty phá sản. "Đó... đó chỉ là quá khứ. Anh lục lọi đồ đạc của tôi?"
"Từ giây phút em ký vào bản hợp đồng đó, cả quá khứ và tương lai của em đều thuộc quyền sở hữu của tôi!" Lâm Quân thô bạo túm lấy tóc cô, kéo mạnh khiến cô ngã nhào xuống sàn nhà. Hắn quỳ một chân xuống, ép sát gương mặt cô vào tấm ảnh. "Nhìn kỹ đi, An. Ánh mắt này... em đã từng nhìn hắn bằng ánh mắt tình tứ thế này sao? Em đã để hắn chạm vào những chỗ nào rồi?"
"Dừng lại đi Lâm Quân! Anh điên rồi!" Tuệ An hét lên, nhưng câu nói đó chỉ càng đổ thêm dầu vào lửa.
Sự ghen tuông điên cuồng biến Lâm Quân thành một kẻ mất trí. Hắn không dùng những dụng cụ tinh vi như hôm qua, mà dùng sự thô bạo nguyên thủy nhất để "đánh dấu lãnh thổ". Hắn kéo cô vào phòng thay đồ, nơi có những tấm gương lớn bao quanh. Hắn ép cô nhìn vào sự phản chiếu của chính mình – trần trụi, run rẩy và nhục nhã.
Hắn lấy ra một hộp mực xăm chuyên dụng và một cây kim nhỏ. Đây không phải là hình xăm nghệ thuật, đây là sự đóng dấu nô lệ. "Nếu em không thể tự quên, tôi sẽ giúp em khắc ghi chủ nhân thực sự của mình vào tận da thịt."
Tuệ An kinh hoàng vùng vẫy, nhưng sức lực của cô chỉ như con kiến so với gọng kìm của hắn. Lâm Quân đè nghiến cô xuống ghế, hắn không màng đến tiếng khóc lóc van xin. Hắn bắt đầu di kim trên vùng đùi trong của cô – nơi nhạy cảm và đau đớn nhất. Từng mũi kim đâm xuống mang theo mực đen, thêu dệt nên hai chữ cái "L.Q" lồng vào nhau một cách tinh xảo nhưng đầy tàn nhẫn.
Cơn đau buốt nhói khiến Tuệ An gần như ngất đi, nhưng Lâm Quân lại dùng những nụ hôn nóng bỏng và những cái vuốt ve thô bạo để giữ cô tỉnh táo. Hắn muốn cô phải cảm nhận rõ ràng từng chút một sự xâm lấn của mình. "Máu của em, da thịt của em, cả hơi thở này... tất cả phải mang dấu ấn của tôi."
Sau khi hoàn thành hình xăm, vết thương còn rỉ máu đỏ tươi trên nền da trắng sứ. Lâm Quân nhìn ngắm kiệt tác của mình với ánh mắt thỏa mãn điên dại. Hắn không dừng lại ở đó. Sự ghen tuông thôi thúc hắn phải "tẩy rửa" ký ức về người cũ bằng một trận hoan lạc cuồng bạo nhất từ trước đến nay.
Hắn thâm nhập vào cô một cách hung hãn, như muốn dùng sức mạnh thể xác để đè bẹp mọi hình bóng khác trong tâm trí cô. Tuệ An bị dồn ép đến mức không thể thở nổi, cô bám chặt lấy vai hắn, móng tay cào rách da lưng Lâm Quân. Trong cơn đau của vết xăm mới và sự va chạm kịch liệt, cô nhận ra một sự thật nghiệt ngã: Lâm Quân không chỉ muốn giam cầm cô, hắn muốn biến mình thành một loại "tôn giáo" duy nhất mà cô phải sùng bái.
"Nói đi! Em là của ai?" Hắn vừa thúc mạnh vừa gào lên.
"Của... của anh... Lâm Quân... tôi là của anh..." Tuệ An nức nức nở, tiếng rên rỉ hòa cùng tiếng khóc. Sự chiếm hữu tuyệt đối này khiến cô cảm thấy nghẹt thở nhưng đồng thời cũng sinh ra một loại cảm giác lệ thuộc đáng sợ. Cô bắt đầu tin rằng mình thực sự chỉ là một phần phụ thuộc của hắn.
Khi cơn bão ghen tuông qua đi, Lâm Quân ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng bôi thuốc lên vết xăm mới. Sự dịu dàng giả tạo này sau khi đã hành hạ cô ra nông nỗi đó khiến Tuệ An cảm thấy lạnh sống lưng. Hắn hôn lên hình xăm còn đỏ ửng, thì thầm: "Bây giờ thì sạch sẽ rồi. Đừng để tôi thấy em nhớ về bất kỳ ai khác, nếu không... hình xăm tiếp theo sẽ nằm trên gương mặt em."
Tuệ An nằm lặng yên, trái tim cô tan nát nhưng cơ thể lại vô thức rúc sâu vào lồng ngực ấm áp của kẻ vừa hành hạ mình. Sự đánh dấu lãnh thổ của Lâm Quân đã thành công – hắn đã gieo vào lòng cô một nỗi sợ hãi đi kèm với sự mê đắm tột cùng.