MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Nữ Cường Nhân Bị Thuần Hóa Thành Nô LệChương 13

Khi Nữ Cường Nhân Bị Thuần Hóa Thành Nô Lệ

Chương 13

1,284 từ · ~7 phút đọc

Ánh nắng của ngày thứ mười ba tại Ngự Cảnh Uyển không còn mang theo hơi ấm của tự do mà chỉ là một tín hiệu báo hiệu cho một chương mới của sự phục tùng. Tuệ An tỉnh dậy khi Lâm Quân đã đứng bên cửa sổ, bóng dáng cao lớn của hắn che khuất một phần ánh sáng, tạo nên một cái bóng dài đổ sụp lên giường như một bóng ma quyền lực. Trên tay hắn là một chiếc hộp gỗ bọc da đen huyền bí, không có nhãn mác, nhưng sự xuất hiện của nó khiến tim cô đập nhanh một cách bất thường.

Lâm Quân thong thả tiến lại gần, đặt chiếc hộp lên nệm. Hắn không nói gì, chỉ dùng đôi mắt thâm trầm quan sát gương mặt đang dần tái nhợt của Tuệ An. Hắn mở nắp hộp. Bên trong không phải là trang sức đắt tiền hay những bộ váy áo lụa là, mà là những vật dụng kỳ lạ bằng silicone, kim loại lạnh lẽo và những dải ruy băng đen bóng. Đây là những "dụng cụ" huấn luyện mà hắn đã nhắc đến – những thứ dùng để đẩy sự nhạy cảm của cô lên đến mức cực hạn.

"Em biết không, An," Lâm Quân vừa nói vừa nhặt một sợi lông vũ bằng lụa đen lên, khẽ lướt nó qua gò má cô, "con người thường đánh giá thấp khả năng của hệ thần kinh. Nếu được kích thích đúng cách và đủ lâu, nỗi đau cũng có thể biến thành khoái lạc, và sự chờ đợi có thể biến thành một loại cơn nghiện."

Hắn thô bạo kéo chăn ra, để lộ cơ thể trần trụi của cô dưới ánh sáng ban ngày rõ rệt. Tuệ An vô thức định co người lại, nhưng Lâm Quân đã nhanh chóng dùng hai sợi ruy băng đen buộc chặt hai cổ tay cô vào hai đầu giường. Tư thế này khiến cô hoàn toàn mở rộng, không còn chút che chắn nào trước ánh nhìn soi mói của hắn.

"Lâm Quân... làm ơn... đừng làm vậy," cô thều thào, đôi mắt phủ một lớp sương mờ của sự nhục nhã.

"Suỵt. Đừng dùng miệng để cầu xin, hãy để cơ thể em trả lời thay."

Lâm Quân bắt đầu cuộc thí nghiệm tâm lý và sinh lý đầy tàn nhẫn của mình. Hắn không trực tiếp chạm vào cô bằng tay. Thay vào đó, hắn dùng sợi lông vũ lướt nhẹ nhàng trên những vùng da mỏng manh nhất: sau vành tai, hõm cổ, vùng da dưới cánh tay và dọc theo đùi trong. Sự đụng chạm nhẹ đến mức gần như không có thật, nhưng nó lại khiến các đầu dây thần kinh của Tuệ An căng lên như dây đàn. Trong không gian tĩnh lặng, tiếng vải cọ xát và tiếng thở dốc của cô trở nên phóng đại một cách đáng sợ.

Khi cô bắt đầu run rẩy vì sự kích thích nhẹ nhàng nhưng dai dẳng, Lâm Quân lại thay đổi công cụ. Hắn lấy ra một bộ kẹp bằng kim loại nhỏ xíu, được lót một lớp nhung mỏng. Hắn tỉ mỉ gắn chúng vào những điểm nhạy cảm nhất trên bầu ngực cô. Cảm giác nhói đau ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi một sự căng tức khó tả. Mỗi khi cô cử động, sức nặng của kim loại lại kéo căng da thịt, nhắc nhở cô về sự hiện diện của chúng.

"Tôi muốn em cảm nhận được tôi, ngay cả khi tôi không chạm vào em," Lâm Quân thầm thì, giọng hắn khàn đặc vì dục vọng đang dâng cao. Hắn lấy từ trong hộp ra một thiết bị rung nhỏ xíu, có hình dáng như một viên đạn bạc, rồi đặt nó vào nơi sâu kín nhất của cô. Hắn bật chế độ rung thấp nhất – một nhịp điệu đều đặn, âm ỉ, giống như nhịp tim của chính kẻ đang hành hạ cô.

Thời gian bắt đầu trôi qua một cách chậm chạp và tra tấn. Lâm Quân không đi làm, hắn ngồi ngay chiếc ghế bành đối diện, vừa nhâm nhi ly rượu whisky vừa quan sát phản ứng của cô. Hắn cấm cô không được khép chân, không được khóc thành tiếng.

Nửa giờ trôi qua, sự nhạy cảm của Tuệ An đã đạt đến mức cực hạn. Từng lỗ chân lông trên da cô đều như đang gào thét. Sự rung động âm ỉ từ thiết bị kia khiến vùng bụng dưới của cô thắt lại, dịch tiết sinh lý bắt đầu làm ướt đẫm tấm nệm ga giường dưới thân. Cô thấy mình rơi vào một trạng thái lơ lửng – nơi mà ý chí muốn phản kháng hoàn toàn bị khuất phục bởi nhu cầu sinh lý được giải tỏa.

"Lâm Quân... tôi... tôi không chịu nổi nữa... xin anh..." Tuệ An nức nở, hai tay bị trói siết chặt lấy thanh giường, cả cơ thể ưỡn lên theo từng nhịp rung.

Lâm Quân đứng dậy, chậm rãi cởi bỏ thắt lưng. Hắn tiến lại gần, nhưng không vội vã kết thúc sự tra tấn. Hắn dùng ngón tay thô ráp miết mạnh lên những vết lằn do kẹp kim loại để lại, rồi bất ngờ tăng mức độ rung của thiết bị bên trong cô lên mức cao nhất. Tuệ An hét lên một tiếng nghẹn ngào, đôi mắt trợn ngược, toàn thân co giật dữ dội dưới tác động của khoái cảm cưỡng chế.

Đúng lúc cô tưởng chừng như mình sắp tan biến, Lâm Quân mới tháo bỏ thiết bị rung và thay thế bằng chính sự thô bạo của hắn. Sự xâm nhập đột ngột và mạnh mẽ giống như một liều thuốc độc nhưng lại là thứ duy nhất có thể cứu vớt cô lúc này. Tuệ An không còn quan tâm đến danh dự hay sự hận thù, cô quấn chặt lấy hắn như một kẻ sắp chết đuối vớ được cọc. Cô rên rỉ, cô gào thét tên hắn, cô chủ động đưa đón nhịp điệu của hắn với một sự khao khát điên cuồng.

Lâm Quân thô bạo nhấn chìm cô vào những đợt sóng dục vọng không hồi kết. Hắn muốn cô phải ghi nhớ cảm giác này – cảm giác mà chỉ có hắn mới có thể ban phát, chỉ có hắn mới có thể dập tắt ngọn lửa trong lòng cô. Sự nhạy cảm cực hạn mà hắn đã dày công tạo ra khiến mỗi cú thúc đều giống như một vụ nổ trong đại não của Tuệ An.

Khi mọi thứ kết thúc trong sự rã rời tuyệt đối, Lâm Quân tháo dây trói cho cô. Tuệ An nằm sấp trên giường, hơi thở đứt quãng, đôi mắt vô thần nhìn vào chiếc hộp gỗ vẫn còn mở trên bàn. Cô nhận ra một sự thật kinh hoàng hơn cả sự giam cầm: Cô đã bắt đầu nghiện những "dụng cụ" đó, nghiện cái cách mà Lâm Quân bẻ gãy ý chí của cô để rồi ban phát cho cô những khoái lạc đau đớn.

Cơ thể cô đã trở thành một nhạc cụ mà chỉ Lâm Quân mới biết cách tấu lên những bản nhạc đen tối nhất. Hắn cúi xuống, hôn lên vết bầm trên vai cô, thì thầm: "Ngày mai, chúng ta sẽ thử những thứ thú vị hơn."

Tuệ An không trả lời, cô chỉ khẽ rùng mình. Sâu thẳm trong thâm tâm, cô biết mình đã hoàn toàn bị thuần hóa. Sự nhạy cảm cực hạn này chính là xiềng xích chắc chắn nhất, buộc chặt cô vào cuộc đời của kẻ đã hủy hoại mình.