Trong phòng tắm rộng lớn của Ngự Cảnh Uyển, hơi nước bốc lên mù mịt, mờ ảo như một làn sương bao phủ lấy những bí mật nhục dục. Lâm Quân thong thả cởi bỏ lớp sơ mi đắt tiền, để lộ lồng ngực rắn chắc với vài vết cào nhẹ – chiến tích của Tuệ An từ đêm trước. Hắn bế cô đặt lên bệ đá cẩm thạch lạnh buốt, sự tương phản giữa cái lạnh của đá và hơi nóng từ cơ thể hắn khiến Tuệ An khẽ rùng mình.
"Em đã rất ngoan trong ngày hôm nay," Lâm Quân thầm thì, bàn tay thô ráp của hắn lần tìm chiếc điều khiển nhỏ lúc sáng, nhẹ nhàng lấy món đồ chơi ra khỏi cơ thể cô.
Cảm giác trống rỗng đột ngột khiến Tuệ An vô thức phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ. Cô kinh hãi nhận ra cơ thể mình đang khao khát được lấp đầy, một sự khao khát vượt ra ngoài tầm kiểm soát của lý trí. Mười hai ngày qua, Lâm Quân đã "lập trình" lại mọi phản xạ của cô. Giờ đây, mỗi đụng chạm của hắn không còn mang lại sự ghê tởm đơn thuần, mà là một sự kích thích cháy bỏng.
Lâm Quân dùng vòi sen xả nước nóng dọc theo sống lưng cô. Hắn dùng xà phòng thơm xoa nhẹ nhàng lên những vùng da thịt nhạy cảm nhất, nhưng động tác lại vô cùng chậm rãi, cố tình kéo dài sự tra tấn. Đôi môi hắn không ngừng mơn trớn vành tai và cổ cô, nơi chiếc vòng da vẫn đang ngự trị như một biểu tượng của sự sở hữu.
"Nói cho tôi biết, An. Cơ thể em đang nhớ gì?" Hắn hỏi, giọng khàn đặc dục vọng.
Tuệ An cắn chặt môi, đầu dựa vào vai hắn. Cô muốn nói là cô nhớ tự do, nhớ ánh mặt trời ngoài kia, nhưng sự rung động từ bàn tay hắn đang di chuyển giữa hai chân cô lại buộc cô phải thừa nhận một sự thật khác. "Nhớ... nhớ anh..."
Lâm Quân bật cười, một nụ cười đầy đắc thắng. Hắn thình lình xoay người cô lại, ép cô đối diện với tấm gương lớn đã mờ hơi nước. Hắn dùng tay lau một khoảng trống trên gương để cô nhìn thấy chính mình: một người đàn bà với đôi mắt đờ đẫn vì tình, gò má ửng hồng và cơ thể đầy những dấu vết của sự chiếm hữu.
"Nhìn đi, đây là kết quả của việc đối đầu với tôi."
Hắn thô bạo nhấc bổng một chân cô lên, đặt lên vai mình và thâm nhập mạnh mẽ. Sự va chạm diễn ra dưới làn nước nóng đang xối xả, tạo nên những âm thanh chát chúa hòa cùng tiếng thở dốc dồn dập. Không giống như những lần cưỡng ép ban đầu, lần này Lâm Quân dẫn dắt cô vào một mê trận của khoái cảm kéo dài. Hắn biết rõ lúc nào cần nhanh, lúc nào cần chậm để khiến cô phải bám chặt lấy hắn, miệng không ngừng cầu xin sự giải thoát.
Trận hoan lạc kéo dài từ phòng tắm ra đến chiếc giường King-size. Lâm Quân dường như muốn vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của cô. Trong bóng tối của căn phòng, chỉ còn lại tiếng vải vóc ma sát và nhịp tim đập loạn xạ. Tuệ An nhận ra một điều đáng sợ: cơ thể cô đã ghi nhớ sâu sắc từng nhịp điệu của hắn, từng vị trí mà hắn muốn cô phải đạt đến đỉnh điểm.
Khi mọi thứ kết thúc, cô nằm lọt thỏm trong vòng tay hắn, cơ bắp vẫn còn rung lên từng hồi vì dư chấn của khoái cảm. Lâm Quân vuốt ve mái tóc cô, hôn nhẹ lên trán như một người tình chung thủy, nhưng lời nói lại lạnh lùng tột độ: "Ngày mai, tôi sẽ bắt đầu dạy em cách pha trà và phục vụ rượu. Một nô lệ ngoan không chỉ cần biết làm tình."
Tuệ An lịm dần vào giấc ngủ trong sự chiếm giữ tuyệt đối. Cô đã không còn mơ về việc bỏ trốn nữa, bởi vì chính cơ thể cô đã biến thành chiếc lồng giam kiên cố nhất.