Sau đêm đầu hàng nhục nhã ấy, một trật tự mới đã được thiết lập tại Ngự Cảnh Uyển. Tuệ An không còn bị xích vào khung cửa kính, nhưng những xiềng xích vô hình lại siết chặt hơn bao giờ hết. Lâm Quân bắt đầu thực hiện chế độ "giam lỏng nghiêm ngặt". Hắn cho lắp đặt thêm một hệ thống camera cảm biến nhiệt trong phòng, mọi cử động của cô, từ việc trở mình khi ngủ đến từng hơi thở dốc, đều được truyền trực tiếp đến điện thoại của hắn.
Sáng hôm đó, Lâm Quân không đi làm sớm. Hắn bắt Tuệ An ngồi trên giường, hoàn toàn trần trụi dưới lớp chăn mỏng, trong khi hắn thong dong dùng bữa sáng ngay bên cạnh. Ánh mắt hắn không rời khỏi những vết bầm tím còn sót lại trên làn da trắng sứ của cô — những dấu ấn mà hắn đã dày công tạo ra đêm qua.
"Từ hôm nay, em sẽ bắt đầu học lại cách làm một người phụ nữ." Lâm Quân đặt tách cà phê xuống, rút từ trong túi áo ra một chiếc điều khiển nhỏ. "Tôi đã gắn một món đồ chơi nhỏ vào người em khi em còn đang ngủ. Đừng cố lấy nó ra, vì mỗi lần em chạm vào, nó sẽ gửi một tín hiệu trừng phạt đến tôi."
Tuệ An bàng hoàng, cô cảm nhận được một sự rung động nhẹ, rất khẽ nhưng đầy khiêu khích ở vùng kín. Sự hiện diện của vật lạ khiến cô không tự chủ được mà khẽ khép chân lại, gương mặt đỏ bừng vì uất nghẹn. Hắn không chỉ muốn chiếm hữu cô lúc hắn ở đây, mà còn muốn điều khiển khoái cảm của cô ngay cả khi hắn vắng mặt.
Hắn tiến lại gần, dùng ngón tay nâng cằm cô lên, ép cô nhìn thẳng vào camera gắn ở góc trần nhà. "Hôm nay tôi có cuộc họp quan trọng. Qua màn hình này, tôi muốn thấy em 'tự chăm sóc' bản thân theo cách tôi đã dạy. Nếu tôi thấy em ngồi yên quá mười phút, tôi sẽ tăng mức độ rung lên."
Lâm Quân rời đi, tiếng khóa cửa lạnh lùng vang lên. Tuệ An một mình đối diện với căn phòng rộng lớn và sự giám sát vô hồn của ống kính camera. Ban đầu, cô cố gắng chống cự bằng cách ngồi im lìm như một pho tượng. Nhưng món đồ chơi quái ác kia bắt đầu tăng dần tần suất. Sự rung động liên hồi kích thích vào những điểm nhạy cảm nhất, khiến cơ thể cô vốn đã bị Lâm Quân "thuần hóa" suốt mười ngày qua bắt đầu phản ứng dữ dội.
Luồng điện nóng bỏng chạy dọc sống lưng, hơi thở của cô trở nên dồn dập. Tuệ An cắn chặt môi, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay để ngăn mình không phát ra tiếng rên rỉ. Nhưng chiếc camera kia như một con mắt quỷ, nó bắt trọn từng sự run rẩy của cơ bắp, từng giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô.
Tiếng loa nhỏ trong phòng đột ngột vang lên giọng nói trầm khàn của Lâm Quân: "Chân mở rộng ra, An. Đừng để tôi phải nhắc lần thứ hai. Hãy cho tôi thấy em khao khát tôi thế nào."
Trong sự nhục nhã tột cùng, bản năng sinh lý đã đánh bại lý trí. Tuệ An từ từ dạng chân ra trước ống kính, đôi bàn tay run rẩy bắt đầu tự vuốt ve cơ thể mình theo mệnh lệnh của kẻ cai ngục. Cô nhận ra mình đang rơi vào một vòng xoáy bệnh hoạn: cô ghét hắn, nhưng chính sự giam cầm và những trò hành hạ dục vọng này lại đang đánh thức một bản năng khao khát nguyên thủy nhất trong cô.
Cô rên rỉ, tiếng vang lên trong căn phòng trống trải, hòa cùng tiếng rung của máy móc. Ở đầu dây bên kia, Lâm Quân nhìn màn hình với nụ cười thỏa mãn. Hắn đang dần biến một nữ cường nhân sắc sảo thành một sinh vật chỉ biết phục tùng và khao khát những đụng chạm của hắn. Sự thức tỉnh của bản năng này là bước đầu tiên để cô hoàn toàn thuộc về hắn, không chỉ thể xác mà cả linh hồn.
Đêm đó, khi Lâm Quân trở về, Tuệ An đã hoàn toàn kiệt sức và nhạy cảm đến mức chỉ cần hắn chạm nhẹ vào vai, cô đã run rẩy và phát ra tiếng rên rỉ cầu khẩn. Hắn mỉm cười, bế cô vào phòng tắm, bắt đầu một màn "thưởng" sau một ngày dài ngoan ngoãn.