Bình minh ngày thứ mười lăm của cuộc giam cầm trôi qua trong sự im lặng đến tê người. Tuệ An ngồi bất động trên chiếc ghế bành bọc nhung, đôi mắt vô hồn nhìn vào vệt máu đã khô trên sàn nhà – dấu tích của sự phản kháng thất bại đêm qua. Cô nhận ra một sự thật cay đắng: sự mạnh mẽ, sắc sảo của một nữ tổng tài mà cô hằng tự hào bấy lâu nay, thực chất chỉ là một lớp vỏ mỏng manh trước quyền lực tuyệt đối và sự tàn nhẫn của Lâm Quân.
Hắn không chỉ hủy hoại sự nghiệp của cô, mà còn đang tháo dỡ từng mảnh linh hồn cô bằng một thứ vũ khí đáng sợ nhất: Dục vọng.
Cửa phòng mở ra, Lâm Quân bước vào. Không còn vẻ giận dữ của đêm qua, hắn mang theo một sự thư thái đáng sợ. Hắn tiến lại gần, đặt lên bàn một chiếc máy tính bảng. Trên màn hình là đoạn video trực tiếp về cha cô – ông đang được ngồi sưởi nắng trong khuôn viên bệnh viện, vẻ mặt đã hồng hào hơn trước.
"Nhìn đi, An. Đây là phần thưởng cho sự 'ngoan ngoãn' nửa vời của em." Lâm Quân đứng sau lưng cô, đôi bàn tay to lớn đặt lên vai, khẽ bóp nhẹ. "Chỉ cần em hoàn toàn buông bỏ sự bướng bỉnh vô ích đó, tôi có thể đưa ông ấy sang Mỹ điều trị tốt nhất. Tất cả nằm ở thái độ của em."
Tuệ An nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô cảm thấy mình như một con thú đã bị bẻ gãy hết nanh vuốt, chỉ còn lại sự lựa chọn duy nhất là phủ phục dưới chân kẻ săn mồi. Cô xoay người lại, chậm rãi quỳ xuống giữa đôi chân của hắn – một tư thế mà một tuần trước cô thà chết cũng không bao giờ làm.
"Tôi... tôi sẽ nghe lời anh. Làm ơn... cứu cha tôi." Giọng cô nhỏ đến mức gần như tan biến vào không khí, đầy sự nhục nhã nhưng cũng mang theo sự cam chịu đến cùng cực.
Ánh mắt Lâm Quân rực sáng lên một thứ niềm vui bệnh hoạn. Hắn nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình. "Rất tốt. Vậy hãy bắt đầu bằng việc chứng minh cho tôi thấy, em khao khát sự che chở của tôi đến mức nào."
Hắn ngồi xuống ghế, lôi kéo cô vào lòng. Đêm nay, Lâm Quân không thô bạo. Hắn dùng sự chậm rãi để tra tấn cô. Những nụ hôn trượt dài từ cổ xuống bầu ngực trần trụi, bàn tay hắn khám phá từng ngóc ngách trên cơ thể cô như một người chủ đang kiểm kê tài sản của mình. Tuệ An không còn đẩy hắn ra, cô để mặc cơ thể mình phản ứng theo bản năng.
Sự im lặng trong phòng bị phá vỡ bởi tiếng thở dốc và những tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Tuệ An. Khi hắn thâm nhập vào cô, cô không còn cảm thấy sự xé rách đau đớn như những lần đầu, mà thay vào đó là một luồng điện nóng bỏng, một sự lấp đầy mà cơ thể cô — trong sự cô độc tuyệt đối của những ngày qua — đã bắt đầu thèm khát một cách tội lỗi.
Cô bám chặt lấy lưng hắn, móng tay cào nhẹ vào da thịt rắn chắc, miệng phát ra những âm thanh không rõ nghĩa. Lâm Quân ghé sát tai cô, thì thầm với tông giọng khàn đặc: "Nói đi An... em là của ai?"
"Của anh... tôi là của anh..." Cô nức nở, lý trí hoàn toàn đầu hàng trước sự thăng hoa của nhục dục.
Kết thúc cuộc hoan lạc, Lâm Quân bế cô vào phòng tắm, tự tay tẩy rửa cho cô bằng sự nâng niu đến lạ lùng. Tuệ An tựa đầu vào ngực hắn, mệt mỏi và rã rời. Cô biết mình đã chính thức bước qua ranh giới. Sự kiêu hãnh đã chết, chỉ còn lại một người đàn bà bị thuần hóa bằng dục vọng và những xiềng xích vô hình của trách nhiệm gia đình.
Lâm Quân nhìn bóng hình cô trong gương, khẽ mỉm cười. Giai đoạn phá hủy đã xong, giờ là lúc hắn bắt đầu xây dựng lại một Tuệ An hoàn toàn mới – một người đàn bà chỉ sống và thở vì hắn.