MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Nữ Cường Nhân Bị Thuần Hóa Thành Nô LệChương 9

Khi Nữ Cường Nhân Bị Thuần Hóa Thành Nô Lệ

Chương 9

706 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm tiệc nhục nhã ấy, Tuệ An rơi vào một trạng thái u uất kéo dài. Cô nhận ra rằng nếu cứ tiếp tục để Lâm Quân dắt mũi, cô sẽ hoàn toàn biến thành một con búp bê không hồn. Sự kiêu hãnh của một nữ cường nhân trỗi dậy lần cuối. Trong một phút sơ hở của tên vệ sĩ khi mang khay trà vào, Tuệ An đã lén giấu một mảnh sứ vỡ từ chiếc tách mà cô cố tình làm rơi trước đó.

Suốt cả ngày, cô giấu mảnh sứ trong lòng bàn tay, mặc cho cạnh sắc cứa vào da thịt rớm máu. Cô tính toán: khi Lâm Quân bước vào để thực hiện nghi thức "chiếm đoạt" hàng đêm, cô sẽ dùng nó để khống chế hắn, hoặc ít nhất là kết liễu đời mình ngay trước mặt hắn để trả thù.

Cánh cửa mở ra. Lâm Quân bước vào với vẻ ngoài mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn quắc thước đầy quyền uy. Hắn cởi bỏ áo vest, ném sang một bên rồi tiến lại gần giường. "Hôm nay em im lặng một cách lạ lùng đấy, An."

Khi hắn cúi xuống định hôn cô, Tuệ An bất ngờ bật dậy, mảnh sứ sắc lẹm kề sát vào động mạch cổ của hắn. Đôi mắt cô rực lên ngọn lửa của sự tuyệt vọng: "Lùi lại! Lâm Quân, thả tôi ra, hoặc tôi sẽ cùng anh xuống địa ngục!"

Lâm Quân khựng lại, nhưng không hề có vẻ gì là sợ hãi. Hắn nhìn chằm chằm vào bàn tay đang run rẩy của cô, rồi bất ngờ nở một nụ cười lạnh đến xương tủy. Hắn không lùi lại mà còn tiến thêm một bước, ép cổ mình sát vào mảnh sứ đến mức một vệt máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra.

"Em nghĩ tôi sợ cái chết sao? Hay em nghĩ chết là có thể thoát khỏi tôi?" Hắn thầm thì, giọng nói bình thản đến mức đáng sợ. "Nếu em cứa xuống, ngay lập tức lệnh đình chỉ điều trị cho cha em sẽ được thực hiện. Em chết, gia đình em sẽ chôn cùng em. Em có dám không?"

Tuệ An bàng hoàng. Mảnh sứ trên tay cô run rẩy rồi rơi xuống sàn. Hắn đã nắm thóp cô quá kỹ. Lâm Quân thô bạo chộp lấy hai tay cô, ép chặt xuống nệm. Hắn dùng chính mảnh sứ kia, lạnh lùng rạch nhẹ một đường trên bả vai cô — một vết thương không sâu nhưng đủ để nhắc nhở về sự phục tùng.

"Đây là cái giá cho sự phản kháng." Hắn gằn giọng.

Cơn đau thể xác không thấm tháp gì so với sự sụp đổ về tinh thần. Lâm Quân không dừng lại ở đó, hắn bắt đầu một cuộc hành hạ thể xác mang tính "tẩy não". Hắn không dùng sự thô bạo như mọi khi, mà dùng sự dịu dàng giả tạo. Hắn hôn lên vết thương hắn vừa tạo ra, lưỡi liếm đi những giọt máu, đồng thời bàn tay lại mơn trớn những vùng nhạy cảm nhất của cô một cách chậm rãi, tra tấn cô bằng khoái cảm kéo dài.

Hắn ép cô nhìn vào mắt mình trong khi chiếm đoạt cô một cách từ tốn, bắt cô phải thừa nhận rằng cơ thể cô đang run rẩy đón nhận hắn. "Nói đi, An... em ghét tôi, nhưng em lại đang cầu xin tôi đừng dừng lại, đúng không?"

Tuệ An cắn chặt môi đến bật máu để không thốt ra lời nhục nhã, nhưng những tiếng rên rỉ u uất vẫn thoát ra ngoài ý muốn. Hắn đã thắng. Hắn không chỉ thắng trên thương trường, mà còn thắng trong việc bẻ gãy ý chí của cô, biến sự phản kháng của cô thành một trò đùa và dùng chính dục vọng để xích cô lại.

Đêm đó, Lâm Quân không rời đi. Hắn ôm chặt lấy cô từ phía sau, hơi thở đều đặn bên tai cô như một bóng ma không thể xua đuổi. Tuệ An nằm lặng yên, nước mắt chảy dài, nhận ra rằng cái bẫy tâm lý này còn đáng sợ hơn cả căn phòng giam này gấp vạn lần.