Lâm Quân bước vào phòng khi Tuệ An đang đứng trước ban công, ánh mắt cô lạc lõng nhìn về phía chân trời xa xăm. Hắn không nói một lời, ném lên giường một chiếc hộp nhung đỏ sang trọng và một bộ đầm dạ hội đen xẻ sâu đến tận hông.
"Tối nay, tôi có một buổi tiệc kín với những đối tác cũ của em. Mặc nó vào, và nhớ kỹ, em không được phép rời tôi quá nửa bước."
Tuệ An khựng lại. Những đối tác cũ — những kẻ từng khép nép trước cô, giờ đây sẽ thấy cô trong bộ dạng này sao? Cô nhìn chiếc hộp nhung, bên trong là một chiếc vòng chân bằng vàng tinh xảo, nhưng bên trên lại có một sợi xích nhỏ li ti nối liền hai vòng cổ chân, khiến sải bước của người mặc bị giới hạn, chỉ có thể đi những bước nhỏ, uyển chuyển và khép nép. Một thứ trang sức dùng để đánh dấu nô lệ một cách tinh vi.
"Anh muốn nhục mạ tôi đến mức này sao?" Tuệ An run rẩy hỏi.
Lâm Quân tiến lại, thô bạo xoay người cô lại, bàn tay hắn luồn vào dưới lớp váy ngủ, miết mạnh lên vùng đùi trong còn hằn dấu vết của đêm trước. "Tôi muốn họ biết rằng, thứ mà họ từng tôn thờ như nữ thần, giờ chỉ là món đồ chơi độc quyền trong tay Lâm Quân này. Em có hai lựa chọn: tự mình đeo vào, hoặc để tôi dùng cách của tôi để buộc em phải mang nó."
Cuối cùng, Tuệ An vẫn phải khuất phục. Tại buổi tiệc được tổ chức trong một câu lạc bộ ngầm xa hoa, không khí sực nức mùi tiền và quyền lực. Lâm Quân xuất hiện như một vị vua, và Tuệ An đi bên cạnh hắn, bộ váy đen ôm sát lấy từng đường cong nóng bỏng, chiếc vòng xích dưới chân phát ra những tiếng kêu lách tách nhỏ nhẹ mỗi khi cô di chuyển.
Những ánh mắt đổ dồn về phía cô — có kinh ngạc, có thèm khát, và cả sự mỉa mai. Lâm Quân thản nhiên vòng tay qua eo cô, bàn tay hắn không hề lịch thiệp mà luồn hẳn vào trong tà váy xẻ cao, thản nhiên vuốt ve làn da mịn màng của cô ngay trước mặt bao người. Hắn vừa nâng ly rượu vang, vừa ghé sát tai cô nói đủ cho những kẻ xung quanh nghe thấy: "Các vị thấy sao? Món hàng tôi mới thu mua lại từ Trần gia, quả thật rất đáng đồng tiền bát gạo."
Tuệ An nhục nhã đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, nhưng bàn tay Lâm Quân đang siết chặt lấy eo cô như một lời cảnh cáo. Để trừng phạt cho sự im lặng của cô, hắn bí mật dùng ngón tay kích thích vào điểm nhạy cảm của cô ngay dưới lớp vải mỏng manh khi đang đứng đàm phán dự án.
Cơ thể Tuệ An run rẩy, đôi chân cô mềm nhũn vì khoái cảm bất ngờ và sự sợ hãi bị phát hiện. Cô phải bám chặt vào cánh tay rắn chắc của hắn để không ngã quỵ. Những đối tác kia nhìn cô bằng ánh mắt lạ lẫm, họ thấy một Tuệ An không còn sắc sảo, lạnh lùng, mà chỉ thấy một người đàn bà với đôi mắt mọng nước, gương mặt ửng hồng và hơi thở dồn dập đầy dục vọng.
Khi buổi tiệc kết thúc, ngay trong không gian hẹp của chiếc xe limo trên đường về, Lâm Quân không đợi nổi nữa. Hắn đè cô xuống ghế da, thô bạo xé toạc bộ đầm dạ hội đắt tiền. "Em nhìn thấy ánh mắt của bọn chúng không? Chúng muốn em, nhưng em chỉ có thể rên rỉ dưới thân tôi thôi."
Hắn tấn công cô bằng một sự cuồng nhiệt đầy chiếm hữu, đôi vòng chân có xích va vào nhau tạo nên những âm thanh kích thích. Trong sự nhục nhã tột cùng vì bị đem ra trưng bày như một món đồ, Tuệ An lại cảm nhận được một luồng điện cực lạc chạy dọc sống lưng. Cô nhận ra mình không chỉ bị giam cầm trong căn phòng kia, mà linh hồn cô đã bị xích lại bởi chính sự chiếm hữu điên cuồng và bệnh hoạn này của Lâm Quân.