MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Nữ Cường Nhân Bị Thuần Hóa Thành Nô LệChương 7

Khi Nữ Cường Nhân Bị Thuần Hóa Thành Nô Lệ

Chương 7

736 từ · ~4 phút đọc

Trong căn phòng ngủ rộng lớn, kim đồng hồ tích tắc trôi qua như những nhát dao khứa vào dây thần kinh của Tuệ An. Đã ba ngày kể từ đêm "huấn luyện" đó, Lâm Quân không hề xuất hiện. Hắn để cô lại trong sự cô độc tuyệt đối, giữa một không gian xa hoa nhưng không khác gì một ngôi mộ lộng lẫy.

Sự trừng phạt đáng sợ nhất không phải là nỗi đau xác thịt, mà là sự chờ đợi trong bóng tối. Tuệ An thấy mình bắt đầu phát điên. Cô soi gương, nhìn chiếc vòng da trên cổ — biểu tượng của sự lệ thuộc — và nhận ra mình không còn căm ghét nó như ngày đầu. Thậm chí, trong những phút giây yếu lòng, cô thấy mình vô thức chạm vào mặt dây chuyền khắc chữ "L.Q", khao khát hơi ấm và cả sự thô bạo của hắn để lấp đầy khoảng trống mênh mông này. Cơ thể cô, vốn đã bị hắn "khai phá", giờ đây bắt đầu biểu tình bằng những cơn ngứa ngáy tận sâu trong xương tủy.

Cánh cửa phòng bất ngờ mở ra vào lúc nửa đêm. Lâm Quân bước vào, toàn thân nồng nặc mùi rượu ngoại và một chút hương nước hoa lạ lẫm — thứ mùi của những cuộc xã giao xa xỉ mà cô từng là một phần trong đó. Hắn nhìn Tuệ An đang ngồi co quắp trên giường, ánh mắt hắn lạnh lùng như nhìn một món đồ chơi bị bỏ quên lâu ngày.

"Có vẻ như em rất nhớ tôi, đúng không?" Hắn tháo chiếc đồng hồ đắt tiền ném lên bàn, nụ cười mang theo sự khinh miệt.

Tuệ An không kìm được nữa, cô lao đến, định bóp cổ hắn hay cào cấu để trút giận, nhưng Lâm Quân chỉ cần một tay đã khóa chặt hai tay cô lại, ép cô quỳ xuống sàn nhà ngay dưới chân hắn. "Em định chào đón chủ nhân của mình bằng thái độ này sao?"

Hắn nắm lấy tóc cô, kéo mạnh ra sau khiến cô phải ngửa mặt lên nhìn hắn trong tư thế quỳ lụy nhục nhã. Hắn từ tốn cởi thắt lưng, âm thanh kim loại va chạm nghe chát chúa trong màn đêm. "Ba ngày qua, em đã học được gì chưa? Hay em vẫn nghĩ mình là vị tổng tài kiêu hãnh của ngày xưa?"

"Anh... anh cố ý bỏ rơi tôi..." Tuệ An nức nở, nước mắt không tự chủ mà rơi xuống. Sự mạnh mẽ của một "nữ cường" đã hoàn toàn vụn vỡ trước sự thao túng tâm lý tàn nhẫn của Lâm Quân.

Hắn không trả lời bằng lời nói. Hắn dùng sự hiện diện của mình để lấp đầy cô. Hắn ép cô phải dùng đôi môi từng phát ra những mệnh lệnh nghìn tỷ để thực hiện những hành động hạ thấp nhân phẩm nhất. Sự nhục nhã trào dâng, nhưng đi kèm với đó là một luồng khoái cảm biến thái len lỏi khi cô thấy mình lại được hắn chạm vào.

Khi Lâm Quân chính thức chiếm đoạt cô trên thảm lông cừu dày dặn, hắn không hề có chút dịu dàng nào. Hắn thúc mạnh, đôi tay siết chặt lấy eo cô đến mức bầm tím. "Nghe cho rõ đây, An. Em chỉ là một tù nhân của dục vọng do chính tôi tạo ra. Em càng chống cự, sự chờ đợi sẽ càng dài hơn."

Trong cơn cực lạc đầy cay đắng, Tuệ An bám chặt lấy vai hắn, móng tay cắm sâu vào da thịt Lâm Quân như muốn bấu víu lấy chút thực tại cuối cùng. Cô rên rỉ trong sự khuất phục hoàn toàn, nhận ra mình đã thực sự bị "thu phục". Cô không còn chỉ hận hắn, mà cô bắt đầu nghiện cảm giác bị hắn chiếm giữ, nghiện sự đau đớn mà chỉ hắn mới có thể ban phát.

Hắn để cô lại trên sàn nhà lạnh lẽo sau khi đã thỏa mãn, ném cho cô một tờ báo về việc cha cô vừa được giảm án. Đó là phần thưởng cho sự phục tùng của đêm nay. Tuệ An ôm lấy tờ báo, cuộn tròn người lại, vừa khóc vừa cười trong bóng tối. Lồng giam này đã chính thức đóng sập lại, và cô, đã bắt đầu yêu chính kẻ cai ngục của mình.