Ánh sáng ban mai yếu ớt lọt qua khe rèm xám tro, nhưng nó không mang lại cảm giác hy vọng mà chỉ khiến Tuệ An nhận ra một hiện thực tàn khốc: cô vẫn còn sống, và cô vẫn đang ở trong địa ngục của Lâm Quân.
Hắn đã rời đi từ lúc bình minh, để lại trên giường một bộ váy lụa mỏng manh đến mức gần như xuyên thấu và một chiếc vòng cổ bằng da đen có gắn một mặt dây chuyền vàng nhỏ khắc chữ "L.Q" – ký hiệu tên hắn. Tuệ An nhìn chiếc vòng, lòng tự trọng của cô lại một lần nữa bị bóp nghẹt. Hắn không coi cô là người, hắn đang xem cô như một con vật cảnh cần được đeo thẻ tên.
Cô cố gắng bước xuống giường, nhưng vừa chạm chân xuống sàn, cơn đau từ hạ thân và sự rã rời của cơ bắp khiến cô ngã khuỵu. Đúng lúc đó, một người phụ nữ trung niên gương mặt lạnh lùng bước vào, đặt một khay trà và thuốc lên bàn.
"Tôi là quản gia ở đây. Từ nay, mọi sinh hoạt của cô sẽ do tôi quản lý. Ông chủ dặn, cô không được phép rời khỏi căn phòng này quá mười bước chân nếu không có sự cho phép của ngài ấy. Tất cả các thiết bị liên lạc đã bị tịch thu. Cô cũng không được phép mặc bất cứ thứ gì khác ngoài những bộ đồ ông chủ đã chọn."
Tuệ An cười cay đắng, giọng khàn đặc: "Chế độ giam giữ này... hắn định nhốt tôi đến bao giờ?"
"Đến khi cô học được cách phục tùng." Người quản gia trả lời rồi quay lưng bước ra, không quên khóa trái cửa.
Sự cô lập hoàn toàn bắt đầu. Không tivi, không sách báo, không âm thanh của thế giới bên ngoài. Trong căn phòng rộng lớn đầy đủ tiện nghi xa hoa, Tuệ An thấy mình như đang tan biến vào hư không. Sự im lặng đáng sợ bắt đầu gặm nhấm lý trí cô. Những lúc cô độc nhất, cô lại vô thức nhớ về những cú chạm, về hơi nóng và cả sự thô bạo của Lâm Quân đêm qua. Đó là sự giao tiếp duy nhất mà cô còn lại với thế giới này, dù nó mang đầy tính nhục nhã.
Đến tối, Lâm Quân trở về. Hắn không vội vã. Hắn đứng ở cửa, nhìn Tuệ An đang ngồi co ro bên cửa sổ với bộ váy lụa khiêu khích mà hắn đã chọn. Hắn bước lại gần, tiếng giày da gõ trên sàn gỗ đều đặn như nhịp đồng hồ đếm ngược sự tự do của cô.
"Em vẫn chưa đeo nó?" Hắn nhìn cổ cô, ánh mắt tối lại.
Tuệ An không trả lời. Lâm Quân thản nhiên lấy chiếc vòng cổ bằng da trên giường, tiến lại phía sau cô. Hắn thô bạo túm lấy tóc cô, kéo mạnh ra sau để lộ chiếc cổ trắng ngần, rồi thong thả cài chiếc khóa vòng cổ lại. "Tôi đã nói rồi, đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai."
Hắn xoay người cô lại, ép cô nhìn vào gương. Trong gương là một người đàn bà xinh đẹp nhưng tàn tạ, cổ đeo vòng da như nô lệ, khoác trên mình lớp lụa mỏng manh phơi bày mọi đường cong trần trụi. Lâm Quân vòng tay qua eo cô, đôi bàn tay to lớn bắt đầu du ngoạn trên những vùng da thịt nhạy cảm, môi hắn lướt trên vành tai cô.
"Nhìn đi, Tuệ An. Em thấy mình trong gương thế nào? Rất khiêu gợi, đúng không? Đây mới là bản chất của em, là thứ mà em hằng che đậy dưới những bộ vest công sở cứng nhắc."
Bàn tay hắn không dừng lại, nó thô bạo luồn vào dưới lớp váy, trực tiếp tấn công vào nơi nhạy cảm nhất. Tuệ An run rẩy, cô cố gắng khép chặt đôi chân nhưng Lâm Quân đã dùng gối tách chúng ra. Hắn bắt đầu trêu chọc bằng những kỹ năng điêu luyện, khiến cơ thể cô dần nóng lên ngoài tầm kiểm soát.
"Cầu xin tôi đi." Hắn thầm thì, hơi thở dồn dập. "Cầu xin tôi lấp đầy em, rồi tôi sẽ cho em biết tin tức về cha em."
Sự trao đổi này thật tởm lợm, nhưng Tuệ An biết mình không còn đường lui. Nhu cầu sinh lý bị dồn nén trong sự cô độc và nỗi lo lắng cho gia đình đã đánh bại cô. Cô nhắm mắt, môi run rẩy phát ra những âm thanh nhỏ nhoi: "Lâm Quân... cầu xin anh..."
Hắn cười thỏa mãn, thô bạo xoay người cô lại, ép cô nằm phủ phục lên bàn làm việc. Không có sự báo trước, hắn thâm nhập mạnh mẽ từ phía sau. Sự va chạm kịch liệt khiến đống hồ sơ trên bàn rơi tung tóe. Trong không gian chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng va chạm xác thịt khô khốc, Tuệ An cắn chặt môi đến ứa máu, cảm nhận sự nhục nhã hòa quyện cùng khoái cảm đang dần thu phục linh hồn mình.