Tuệ An nằm bất động trên sàn gỗ lạnh lẽo, những vết lằn đỏ từ chiếc cà vạt ở cổ tay vẫn còn nhức nhối. Tiếng bước chân của Lâm Quân đã xa dần, nhưng hơi thở của hắn như vẫn còn lởn vởn quanh đây, ám lấy làn da cô một mùi hương của sự thống trị. Cô muốn đứng dậy, muốn gào thét, nhưng đôi chân đã rã rời sau trận cuồng phong vừa quét qua.
Khoảng một tiếng sau, cửa phòng lại bật mở. Lâm Quân bước vào, trên tay là một khay thức ăn và một tập tài liệu mới. Hắn đã tắm rửa, thay một bộ đồ ngủ bằng lụa đen sang trọng, gương mặt lại trở về vẻ thâm trầm, đạo mạo như chưa từng có cuộc cưỡng đoạt thô bạo trước đó. Hắn đặt khay đồ ăn xuống bàn, tiến lại gần và thô bạo bế thốc cô lên, đặt cô ngồi lên đùi mình ngay tại chiếc ghế bành cạnh cửa sổ.
Tuệ An định vùng vẫy nhưng bị một bàn tay cứng như gọng kìm siết chặt eo. "Đừng phí sức, An. Em cần ăn để lấy sức cho... những vòng tiếp theo."
"Anh giết tôi đi." Cô thều thào, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không.
Lâm Quân bật cười, bàn tay hắn luồn vào mái tóc rối bời của cô, ép cô phải nhìn vào tập tài liệu trên bàn. "Giết em? Quá lãng phí. Nhìn đi, đây là hợp đồng chuyển nhượng lại toàn bộ cổ phần của tập đoàn Trần gia sang tên em, nhưng dưới quyền giám hộ của tôi. Chỉ cần em ngoan ngoãn, cha em sẽ được chuyển sang khu vực chăm sóc đặc biệt, mẹ em vẫn sẽ được ở lại căn biệt thự cũ. Ngược lại..." Hắn dừng lại, ngón tay cái mơn trớn đôi môi sưng mọng của cô, "Chỉ cần một cuộc điện thoại của tôi, ngày mai họ sẽ chẳng còn gì cả, kể cả mạng sống."
Tuệ An run rẩy. Hắn không chỉ giam cầm thân xác cô, hắn đang bóp nghẹt mọi đường lui bằng sự tàn độc của một kẻ cầm quyền. "Anh muốn tôi làm gì nữa? Anh đã có được tôi rồi..."
"Tôi muốn em tự nguyện." Lâm Quân thì thầm, nụ hôn của hắn rơi xuống bên tai cô, đầy khơi gợi nhưng cũng đầy đe dọa. "Tôi muốn mỗi khi tôi bước vào căn phòng này, em phải quỳ xuống chào đón tôi. Tôi muốn cơ thể này phải khao khát tôi đến mức phát điên, dù lý trí em có căm hận tôi đến thế nào đi chăng nữa."
Nói đoạn, hắn cầm ly sữa ấm lên, nhấp một ngụm rồi bất ngờ cúi xuống, cưỡng ép truyền sang khuôn miệng đang khép chặt của cô. Tuệ An bị sặc, sữa chảy xuống cổ, xuống bầu ngực trần trụi. Lâm Quân không buông tha, hắn dùng lưỡi liếm láp những giọt sữa trắng sứ trên làn da mịn màng của cô, sự đụng chạm ướt át và nóng bỏng khiến Tuệ An rùng mình.
Dục vọng trong ánh mắt Lâm Quân lại bùng lên. Hắn không cần sự đồng ý, bàn tay to lớn lại một lần nữa thám hiểm vào giữa hai chân cô, tìm kiếm sự ẩm ướt vẫn còn sót lại từ cuộc hoan lạc trước. Tuệ An cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ nhục nhã, nhưng bản năng cơ thể dưới sự kích thích điêu luyện của hắn đã bắt đầu phản bội cô. Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến vùng bụng dưới thắt lại.
Lâm Quân nhận thấy sự thay đổi đó, hắn ghé sát vào tai cô, giọng nói khàn đặc: "Nhìn xem, nữ cường nhân của tôi... em bắt đầu có phản ứng rồi đấy. Em không thể dối lòng rằng em đang run lên vì khao khát tôi, đúng không?"
Hắn xoay người cô lại, ép cô quỳ trên chiếc ghế bành, tư thế khiến cô hoàn toàn phục tùng và phơi bày trước mặt hắn. Từ phía sau, Lâm Quân một lần nữa tiến vào, lần này chậm rãi và sâu sắc hơn, như muốn khắc sâu sự tồn tại của mình vào tận sâu thẳm con người cô. Tuệ An gục đầu xuống thành ghế, nước mắt hòa cùng mồ hôi chảy dài. Giữa những cú thúc mạnh mẽ và sự chiếm hữu điên cuồng, cô cay đắng nhận ra mình đang dần chìm đắm vào thứ khoái cảm tội lỗi này, một lồng giam bằng nhục dục mà cô chẳng thể nào thoát ra.
Đêm hôm đó, mưa vẫn không ngừng rơi, và trong căn phòng rực ánh đèn vàng, sự tự tôn của Tuệ An chính thức vụn vỡ dưới sự thuần hóa tàn nhẫn của Lâm Quân.