Tuệ An bị treo lơ lửng trên khung cửa kính, hai cổ tay nhỏ nhắn hằn lên những vết đỏ do chiếc cà vạt lụa siết chặt. Hơi lạnh từ mặt kính buốt giá sau lưng và hơi nóng rực lửa từ lồng ngực Lâm Quân phía trước tạo nên một sự tương phản đến phát điên. Cô cố gắng co chân định đá vào hạ bộ của hắn, nhưng Lâm Quân như đoán trước được, hắn thô bạo chen một chân vào giữa hai đùi cô, dùng trọng lượng cơ thể ép chặt cô vào mặt kính, khiến mọi nỗ lực phản kháng trở nên nực cười.
"Buông tôi ra... Lâm Quân, anh là đồ cầm thú!" Giọng cô lạc đi, hơi thở dồn dập hòa cùng làn sương mờ ảo hiện lên trên mặt kính mỗi khi cô cất lời.
Lâm Quân không đáp, hắn chậm rãi dùng ngón tay thô ráp miết dọc theo xương quai xanh đang run rẩy, rồi bất ngờ bóp chặt lấy cổ cô. Không phải kiểu bóp để giết chết, mà là kiểu khống chế khiến cô cảm thấy nghẹt thở, buộc phải ngửa đầu ra sau và nhìn thẳng vào đôi mắt đen kịt, vặn vẹo của hắn.
"Cầm thú sao?" Hắn cười nhạt, hơi thở nồng mùi rượu phả lên mặt cô. "Vậy tôi sẽ cho em thấy thế nào là sự trừng phạt của một con cầm thú khi con mồi của nó không biết điều."
Bàn tay hắn rời khỏi cổ cô, lướt xuống dưới, thô bạo kéo phăng nốt những mảnh vải vướng víu cuối cùng còn sót lại trên người cô. Tuệ An nhắm nghiền mắt, nước mắt uất nghẹn trào ra. Cô vốn là một nữ vương trên thương trường, vây quanh bởi sự ngưỡng mộ và kính trọng, chưa bao giờ cô nghĩ mình sẽ rơi vào cảnh tượng trần trụi và nhục nhã như thế này – bị treo lên như một món hàng, để kẻ thù của mình tự do ngắm nghía và giày xéo.
Lâm Quân bắt đầu cuộc hành trình xâm chiếm của mình. Hắn không hề vội vàng. Hắn muốn hành hạ cô, muốn cô phải cảm nhận được sự nhục nhã len lỏi vào từng tế bào. Đôi môi hắn thô bạo gặm nhấm bờ vai mỏng manh, để lại những vết hằn đỏ thẫm như một lời tuyên cáo chủ quyền. Mỗi nơi hắn đi qua đều để lại một sự bỏng rát và tê dại.
Dù lý trí cô gào thét rằng hãy căm hận kẻ này, nhưng cơ thể phản bội của Tuệ An lại bắt đầu có những phản ứng không mong muốn dưới sự dẫn dắt của một kẻ lão luyện trong tình trường như Lâm Quân. Hắn biết rõ những điểm nhạy cảm nhất trên cơ thể phụ nữ. Khi bàn tay hắn chạm vào vùng cấm địa, Tuệ An không tự chủ được mà phát ra một tiếng rên rỉ u uất.
Lâm Quân khựng lại, nhìn sâu vào đôi mắt đầy sương mù của cô, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ mỉa mai: "Nhìn xem, Tuệ An. Miệng em thì nói ghét tôi, nhưng cơ thể em lại thành thật hơn nhiều đấy. Em thích tôi chạm vào đây, đúng không?"
"Không... tôi không..." Cô lắc đầu điên cuồng, nhưng những lời nói ấy biến mất khi Lâm Quân đột ngột thúc mạnh. Sự xâm nhập thô bạo và không có chút báo trước nào khiến cô hét lên một tiếng đau đớn, cả cơ thể căng cứng như một dây cung sắp đứt.
Không có sự dịu dàng, không có dạo đầu, chỉ có sự chiếm đoạt và thống trị trần trụi. Lâm Quân chuyển động điên cuồng, mỗi cú thúc đều mang theo sự thù hận và dục vọng dồn nén suốt bao năm qua. Tiếng va chạm da thịt vang lên chát chúa trong căn phòng rộng lớn, hòa cùng tiếng mưa đập vào cửa kính bên ngoài.
Tuệ An cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào một cơn bão táp dữ dội. Cô bị treo lơ lửng, không có điểm tựa, chỉ có thể bấu víu vào đôi vai rộng của kẻ đang hành hạ mình. Cơn đau dần bị thay thế bởi một cảm giác tê dại, nóng bỏng tràn ngập khắp cơ thể. Cô nhận ra một điều kinh khủng: dưới sự áp chế tàn nhẫn này, một thứ khoái cảm bệnh hoạn đang bắt đầu len lỏi, nuốt chửng lấy chút lý trí còn sót lại của cô.
Trận hoan lạc mang tính trừng phạt ấy kéo dài đến khi Tuệ An hoàn toàn kiệt sức, hai chân cô không còn đứng vững nổi, chỉ còn biết treo mình trên chiếc cà vạt. Lâm Quân đạt đến đỉnh điểm trong sự thỏa mãn điên cuồng, hắn gục đầu vào vai cô, hơi thở dồn dập.
Hắn buông tay, tháo dây trói khiến Tuệ An ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo như một con búp bê vải rách rưới. Lâm Quân đứng dậy, chỉnh lại quần áo, khôi phục lại vẻ điềm tĩnh của một vị tổng tài, nhưng ánh mắt nhìn cô vẫn tràn đầy sự chiếm hữu tuyệt đối.
"Chào mừng em đến với địa ngục, An à. Đây mới chỉ là đêm đầu tiên."
Hắn lạnh lùng quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Tuệ An nằm co quắp giữa sàn nhà lạnh buốt, bóng tối của căn phòng dường như đang nuốt lấy cô, báo hiệu cho những ngày tháng giam cầm đen tối sắp tới.