Cố Diệc Dao luôn tin rằng những ngón tay của mình có linh hồn. Chúng biết vui khi cô chơi bản Waltz của Chopin và biết buồn khi chạm vào những nốt trầm của Beethoven. Nhưng hôm nay, linh hồn ấy dường như đã rời bỏ cô.
Buổi tập tại căn hộ cao tầng yên tĩnh bị ngắt quãng bởi một tiếng động chói tai. Một nốt Sol rơi xuống lạc lõng. Diệc Dao khựng lại, đôi mắt đen láy bàng hoàng nhìn xuống bàn tay trái của mình. Ngón áp út và ngón út bỗng nhiên co quắp lại, vô lực, không thể nhấc lên nổi. Cô cố gắng dùng ý chí để điều khiển, nhưng chúng giống như những sợi dây đàn bị đứt, lỏng lẻo và tê dại.
Cô hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh rằng đây chỉ là do tập luyện quá độ. Diệc Dao đứng dậy, đi về phía cửa sổ sát đất. Thành phố ngoài kia đang lên đèn, rực rỡ và ồn ã, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong căn phòng này. Cô là "Công chúa Piano", là người mà mỗi nốt nhạc phát ra đều đáng giá hàng ngàn đô la. Nếu đôi tay này hỏng, cô còn lại gì?
Cái lạnh bắt đầu lan từ đầu ngón tay lên đến tận khuỷu tay. Diệc Dao cảm thấy một luồng điện xẹt qua, sau đó là sự trống rỗng. Cô với lấy lọ thuốc giảm đau trên kệ, nhưng tay phải run rẩy khiến lọ thuốc rơi xuống sàn, những viên thuốc trắng xóa văng tung tóe như những quân cờ bị bỏ rơi.
Diệc Dao ngồi sụp xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Cô không khóc. Những nhân vật nữ của Tần Di Ổ hiếm khi khóc lóc ầm ĩ khi đối mặt với bi kịch. Họ thường đón nhận nó bằng một sự bướng bỉnh đến đau lòng. Cô nhặt từng viên thuốc, lòng tự nhủ: "Chỉ là mệt mỏi thôi. Ngủ một giấc sẽ khỏi."
Nhưng trong thâm tâm, một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang bắt đầu bén rễ. Chứng co thắt cơ khu trú (Focal Dystonia) — cơn ác mộng của mọi nghệ sĩ piano — dường như đang gọi tên cô. Diệc Dao giấu bàn tay trái vào túi áo len, tựa đầu vào chân đàn Steinway lạnh lẽo, tìm kiếm một chút an ủi cuối cùng từ người bạn đời bằng gỗ và thép này.