Một tuần sau, Diệc Dao xuất hiện tại buổi tiệc gây quỹ của bệnh viện thành phố. Cô diện chiếc váy lụa màu xanh rêu, cổ cao thanh lịch, che đi sự gầy gò đang ngày một lộ rõ. Điều kỳ lạ duy nhất là cô luôn khoác một chiếc khăn choàng cashmere mỏng, che kín đôi tay.
"Diệc Dao, sao hôm nay em không biểu diễn?" Một vị khách quý tiến lại gần hỏi thăm.
Diệc Dao mỉm cười, nụ cười được rèn luyện hoàn hảo: "Dạo này em hơi mệt, bác sĩ khuyên nên nghỉ ngơi ạ."
Ở phía xa, Thẩm Khiêm đang đứng giữa một nhóm đồng nghiệp. Anh là bác sĩ trưởng khoa ngoại thần kinh trẻ tuổi nhất, gương mặt luôn giữ một vẻ điềm tĩnh đến mức gần như vô cảm. Tuy nhiên, ánh mắt anh chưa bao giờ rời khỏi bóng hình mảnh mai ấy. Anh nhận ra sự bất thường. Diệc Dao thường sẽ cầm ly rượu vang bằng tay trái, nhưng tối nay, cô chỉ dùng tay phải, và tay trái thì luôn giấu sau lớp khăn choàng.
Anh tiến lại gần khi thấy cô có vẻ hơi choáng váng. "Em ổn chứ?" Thẩm Khiêm thấp giọng hỏi, hơi thở của anh mang theo mùi bạc hà nhẹ nhàng.
Diệc Dao giật mình, theo bản năng lùi lại một bước: "Em ổn. Sao anh không ở bên các đồng nghiệp của anh?"
Thẩm Khiêm không trả lời câu hỏi đó. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang trốn tránh của cô. "Sắc mặt em không tốt. Để tôi đưa em về."
"Không cần, tôi có tài xế." Diệc Dao cứng nhắc đáp lại. Cô sợ anh. Không phải sợ con người anh, mà sợ đôi mắt bác sĩ của anh có thể nhìn thấu lớp vỏ bọc mà cô đang cố gắng duy trì. Thẩm Khiêm là người đàn ông đã ở bên cô ba năm, thầm lặng và bền bỉ, nhưng cô luôn giữ một khoảng cách nhất định. Cô sợ sự thương hại hơn là sự cô đơn.
Khi Diệc Dao quay lưng bước đi, một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng khiến cô loạng choạng. Thẩm Khiêm nhanh tay đỡ lấy eo cô. Ngay khoảnh khắc đó, anh cảm nhận được cơ thể cô đang run rẩy một cách bất thường.
"Diệc Dao, em đang giấu tôi điều gì?"
Cô đẩy anh ra, ánh mắt sắc lẹm nhưng chứa đựng sự hoảng loạn: "Anh quản bệnh nhân của anh đi, đừng quản tôi!"
Cô rời đi, để lại Thẩm Khiêm đứng đó với sự hoài nghi ngày càng lớn. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi vẫn còn đọng lại hơi lạnh từ làn da của cô. Trực giác của một bác sĩ và trái tim của một người đàn ông cho anh biết, có điều gì đó rất tệ đang xảy ra.