Sự thật luôn tìm cách lộ ra vào lúc người ta yếu lòng nhất.
Tối hôm đó, Thẩm Khiêm không về nhà mình mà lái xe đến thẳng căn hộ của Diệc Dao. Anh có chìa khóa dự phòng nhưng hiếm khi tự ý vào. Lần này, sự im lặng sau cánh cửa khiến anh bất an.
Khi cánh cửa mở ra, căn phòng tối om, chỉ có ánh trăng tràn vào từ ban công. Trên sàn nhà, ngay cạnh cây đàn piano, Diệc Dao đang nằm co quắp. Cô không ngất đi, nhưng cô đang trải qua một cơn đau co thắt dữ dội. Bàn tay trái của cô quắp lại thành một hình thù kỳ dị, những thớ cơ rung lên bần bật dưới lớp da trắng sứ.
"Diệc Dao!" Thẩm Khiêm lao đến, quỳ xuống bên cạnh cô.
Cô nhìn anh, gương mặt đẫm mồ hôi và nước mắt. Sự kiêu hãnh của một thiên tài giờ đây nát vụn. Cô hổn hển: "Đừng... đừng nhìn... làm ơn..."
Thẩm Khiêm không nghe theo. Anh chuyên nghiệp nhưng đầy xót xa, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang co rút của cô. Anh lập tức nhận diện được vấn đề. Đây không phải là mệt mỏi thông thường. Đây là một dạng rối loạn vận động phức tạp.
"Ngoan, thả lỏng nào. Có tôi ở đây." Giọng anh trầm ấm, mang theo một sức mạnh trấn tĩnh kỳ lạ. Anh bế thốc cô lên, đặt lên giường, sau đó nhanh chóng lấy dụng cụ y tế luôn mang theo trong xe.
Anh thực hiện vài động tác sơ cứu, xoa bóp các huyệt đạo để làm giãn cơ. Suốt quá trình đó, Diệc Dao chỉ nhắm nghiền mắt, hơi thở đứt quãng. Khi cơn đau dịu đi, cô nằm kiệt sức trên gối, trông nhỏ bé như một con chim bị gãy cánh.
"Bao lâu rồi?" Thẩm Khiêm hỏi, giọng anh khàn đi. Anh ngồi bên mép giường, bàn tay vẫn không rời khỏi tay cô, nhưng lần này là để truyền hơi ấm.
Diệc Dao im lặng hồi lâu, rồi mới khẽ đáp: "Hai tuần. Nó bắt đầu từ một nốt nhạc sai... rồi sau đó em không cảm thấy gì nữa."
Thẩm Khiêm siết chặt tay cô hơn. Anh hiểu điều này có nghĩa là gì đối với một nghệ sĩ. Đó là sự sụp đổ của cả một thế giới. Nhưng anh không nói những lời an ủi sáo rỗng như "mọi chuyện sẽ ổn thôi". Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt kiên định:
"Sáng mai chúng ta sẽ đến bệnh viện thực hiện MRI và điện cơ. Tôi sẽ là bác sĩ điều trị chính của em."
"Nếu em không bao giờ đàn được nữa thì sao?" Cô hỏi, giọng lạc đi.
Thẩm Khiêm đưa tay vuốt nhẹ những lọn tóc bết mồ hôi trên trán cô, dịu dàng đáp: "Thì em sẽ là người nghe tôi đàn. Dù tôi đàn rất dở, nhưng em phải chịu trách nhiệm cả đời với thính giả duy nhất này thôi."
Đêm đó, lần đầu tiên sau hai tuần, Diệc Dao ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Thẩm Khiêm không ngủ. Anh ngồi đó, canh chừng từng nhịp thở của cô, trong đầu bắt đầu phác thảo những phác đồ điều trị phức tạp nhất. Cuộc chiến này, anh không cho phép cô thua, và anh cũng không cho phép mình buông tay.