Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua khe rèm, chiếu lên gương mặt nhợt nhạt của Cố Diệc Dao. Cô tỉnh dậy trong mùi cháo trắng thơm dịu và tiếng lạch cạch nhẹ nhàng từ phía bếp. Trong một khoảnh khắc, cô quên mất mình đang bệnh, cho đến khi cố gắng chống tay ngồi dậy. Cơn tê dại ở bàn tay trái như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng cơn ác mộng tối qua là thực.
Thẩm Khiêm bước vào, anh đã thay bộ đồ ở nhà đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ sạch sẽ, ngăn nắp. Trên tay anh là một khay thuốc và một bát cháo nhỏ.
"Ăn một chút đi, rồi chúng ta đến bệnh viện." Giọng anh vẫn bình thản, như thể việc anh ngủ lại nhà cô để canh chừng là điều hiển nhiên nhất thế gian.
Diệc Dao nhìn bát cháo, rồi nhìn bàn tay mình, giọng run run: "Nếu kết quả kiểm tra thực sự là chứng co thắt cơ khu trú... anh sẽ làm gì?"
Thẩm Khiêm đặt bát cháo xuống bàn cạnh giường, anh ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt anh đằng sau lớp kính không có sự thương hại, chỉ có một sự điềm tĩnh vững chãi. "Tôi sẽ không làm gì cả. Tôi chỉ là bác sĩ của em. Tôi sẽ cùng em chiến đấu. Việc của em là tin tôi, việc của tôi là đưa em trở lại với phím đàn, hoặc ít nhất là đưa em trở lại với một cuộc sống không đau đớn."
Tại bệnh viện, Diệc Dao phải trải qua hàng loạt các xét nghiệm điện cơ và MRI. Cảm giác những mũi kim nhỏ đâm vào da thịt để đo dẫn truyền thần kinh khiến cô rùng mình. Mỗi lần cô định rụt tay lại vì đau và sợ, bàn tay to lớn của Thẩm Khiêm lại đặt nhẹ lên vai cô. Anh không nói gì, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua lớp áo mỏng, giúp cô bình tâm lại.
Chiều muộn, trong phòng làm việc riêng của Thẩm Khiêm, anh nhìn vào bản kết quả. Đúng như dự đoán, cô bị rối loạn vận động vùng tay trái do hoạt động cường độ cao và căng thẳng thần kinh kéo dài.
"Bắt đầu từ ngày mai, em phải dừng toàn bộ việc tập luyện." Thẩm Khiêm tuyên bố, giọng anh đanh lại nhưng đầy quan tâm.
"Dừng? Sắp tới em có buổi hòa nhạc ở Vienna!" Diệc Dao đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe.
"Dao Dao," Thẩm Khiêm đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc, đứng đối diện cô, "Nếu em còn tiếp tục cưỡng ép đôi tay này, em sẽ không chỉ mất Vienna đâu, mà em sẽ mất đi khả năng cầm một chiếc thìa để ăn cơm. Em chọn đi."
Sự cứng rắn của anh khiến cô nghẹn lời. Cô hiểu anh nói đúng, nhưng sự thật ấy quá khắc nghiệt. Cô ngồi thụp xuống ghế, giấu mặt vào đôi bàn tay — một bàn tay lành lặn và một bàn tay đang chết dần. Thẩm Khiêm không ôm cô ngay lúc đó, anh để cô khóc. Anh biết, sự kiêu ngạo của cô cần được xả ra hết trước khi cô có thể chấp nhận sự giúp đỡ của anh.