Thẩm Khiêm quyết định chuyển hẳn sang căn hộ của Diệc Dao để tiện chăm sóc. Anh sắp xếp một thời biểu nghiêm ngặt như trong quân đội: 7 giờ sáng ăn sáng, 8 giờ tập vật lý trị liệu nhẹ, buổi chiều nghỉ ngơi và buổi tối ngâm tay trong thuốc bắc.
Diệc Dao trở nên lầm lì. Cô giống như một con mèo bị thương, luôn xù lông với bất kỳ ai cố gắng chạm vào vết thương của mình. Những ngày đầu, cô thường xuyên cáu gắt. Khi Thẩm Khiêm đưa cho cô ly nước ấm, cô vô ý làm rơi vì tay trái không giữ nổi. Nước tràn ra sàn, cô đứng nhìn trân trân, rồi bỗng nhiên quát lên:
"Anh đi đi! Đừng nhìn tôi như một kẻ phế nhân thế này!"
Thẩm Khiêm không giận. Anh lẳng lặng lấy khăn giấy lau sạch sàn nhà, sau đó đi lấy một ly nước khác, đặt vào tay phải của cô. "Em có thể giận tôi, nhưng đừng giận bản thân mình. Làm rơi một ly nước không có nghĩa là cuộc đời em kết thúc. Ngày mai tôi sẽ mua ly có quai cầm lớn hơn cho em."
Sự kiên nhẫn của anh giống như một dòng suối nhỏ, cứ thế chảy rì rào, bào mòn dần những mỏm đá sắc nhọn trong lòng Diệc Dao.
Đêm nọ, Diệc Dao bị đánh thức bởi cơn đau co thắt. Cánh tay trái của cô cứng đờ, các ngón tay gập chặt vào lòng bàn tay đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt. Cô rên rỉ trong đau đớn. Ngay lập tức, cánh cửa phòng bật mở. Thẩm Khiêm lao đến, anh bật đèn ngủ tông màu vàng ấm.
Anh nhẹ nhàng dùng tinh dầu xoa bóp, từng chút một gỡ những ngón tay đang co quắp của cô ra. "Hít sâu vào, Dao Dao. Nhìn tôi này, thở đều theo nhịp của tôi."
Diệc Dao nhìn anh, mồ hôi vã ra như tắm. Trong ánh đèn mờ ảo, gương mặt Thẩm Khiêm hiện lên với sự lo lắng không hề che giấu. Anh không còn là vị bác sĩ lạnh lùng ở bệnh viện nữa, anh chỉ là một người đàn ông đang đau đớn thay cho người phụ nữ mình yêu.
Khi cơn đau qua đi, anh không rời đi ngay mà ngồi lại bên giường, dùng khăn ấm lau mồ hôi cho cô. "Đừng sợ, có tôi ở đây rồi."
Diệc Dao khẽ nắm lấy vạt áo anh, giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Thẩm Khiêm, em xin lỗi."
Anh dừng tay, nhìn cô, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên môi: "Nếu thấy lỗi thì mai ăn hết bát cháo tôi nấu, đừng đổ trộm vào bồn cầu nữa. Tôi biết hết đấy."
Cô đỏ mặt, quay đi. Hóa ra, đằng sau vẻ nghiêm nghị ấy, anh luôn quan sát cô một cách thầm lặng và bao dung đến thế.