Trị liệu cho một nghệ sĩ không chỉ là chữa trị thể xác mà còn là chữa trị tâm hồn. Thẩm Khiêm hiểu rằng nếu cứ để Diệc Dao đối diện với cây đàn Steinway im lìm kia, cô sẽ trầm cảm mất. Vì vậy, anh ra một quy định: Mỗi tối, anh sẽ là người chơi đàn cho cô nghe.
Sự thực thì, bác sĩ Thẩm chỉ biết chơi đúng một bản nhạc đơn giản là Twinkle Twinkle Little Star (Kìa con bướm vàng) mà anh học lỏm được từ thời tiểu học.
Nhìn dáng vẻ cao lớn, nghiêm túc của anh ngồi trước cây đàn triệu đô, đôi tay vốn quen cầm dao mổ giờ đây lóng ngóng nhấn lên những phím đàn, Diệc Dao không nhịn được mà bật cười. Đó là lần đầu tiên cô cười kể từ khi phát bệnh.
"Anh đàn sai nốt rồi, bác sĩ Thẩm," cô vừa cười vừa nói, đôi mắt lấp lánh.
Thẩm Khiêm tỉnh bơ: "Tôi đàn theo phong cách của riêng mình. Em là giám khảo, em có quyền chấm điểm, nhưng không được quyền đuổi tôi xuống."
Anh chơi xong bản nhạc ngô nghê ấy, rồi quay sang nắm lấy bàn tay trái của cô, đặt nó lên phím đàn trắng muốt. "Đừng dùng sức, chỉ cần đặt lên đó thôi. Hãy để phím đàn cảm nhận em, và em cảm nhận nó."
Diệc Dao run rẩy. Khi da thịt chạm vào phím đàn lạnh lẽo, cô theo thói quen định gồng cơ lên, nhưng Thẩm Khiêm đã bao bọc lấy bàn tay cô bằng tay anh. "Thả lỏng. Tôi là đôi tay của em."
Dưới sự dẫn dắt của anh, một nốt Đô vang lên. Trầm và ấm. Rồi nốt Rê, nốt Mi. Không phải là một bản nhạc phức tạp, chỉ là những nốt đơn lẻ, nhưng chúng mang theo một ý nghĩa hồi sinh.
"Thẩm Khiêm," Diệc Dao tựa đầu vào vai anh, "Tại sao anh lại tốt với em như vậy? Em vốn dĩ rất ích kỷ, em chỉ biết có âm nhạc, chưa bao giờ thực sự quan tâm đến anh."
Thẩm Khiêm im lặng một lúc, rồi anh khẽ hôn lên tóc cô. "Vì em là âm nhạc của tôi. Người ta có thể sống thiếu một buổi hòa nhạc, nhưng không ai sống thiếu được nhịp đập của con tim mình cả."
Nội tâm Diệc Dao rung động mãnh liệt. Trong thế giới của Tần Di Ổ, tình yêu không phải là sự chiếm hữu, mà là sự thấu hiểu đến tận cùng xương tủy. Cô nhận ra rằng, căn bệnh này có lẽ là một sự sắp đặt của định mệnh, để cô biết dừng lại và nhận ra ai mới là người thực sự quan trọng.
Đêm đó, họ không nói về bệnh tật, không nói về tương lai mịt mù. Họ chỉ ngồi bên nhau trước cây đàn, giữa không gian tĩnh lặng, nơi những nốt nhạc vụng về vừa vang lên lại mang theo nhiều hy vọng hơn bất kỳ bản giao hưởng huy hoàng nào trên thế giới.