Mùa thu ở thành phố này thường bắt đầu bằng những cơn mưa rỉ rả kéo dài từ sáng đến đêm. Đối với những người bình thường, mưa là sự lãng mạn, nhưng với Cố Diệc Dao, mưa là kẻ thù. Độ ẩm tăng cao khiến các khớp xương và khối cơ của cô biểu tình dữ dội hơn bao giờ hết.
Sáng hôm đó, Thẩm Khiêm có một ca phẫu thuật khẩn cấp nên phải rời nhà từ sớm. Anh đã chuẩn bị sẵn túi sưởi, trà gừng trong bình giữ nhiệt và dặn dò cô không được cử động mạnh. Nhưng sự cô độc trong căn hộ rộng lớn cùng tiếng mưa đập vào cửa kính khiến tâm trí Diệc Dao không thể yên ổn. Cô nhìn bàn tay trái của mình, nó trông vẫn xinh đẹp, thanh mảnh, nhưng lại cứng đờ như một nhành củi khô.
Sự bướng bỉnh trỗi dậy. Cô tiến về phía cây đàn, nắp đàn vẫn đóng kể từ tối hôm qua. Cô tự nhủ: "Chỉ một đoạn ngắn thôi, bản Nocturne Op.9 No.2, mình đã đánh nó hàng vạn lần rồi."
Nhưng ngay khi ngón tay vừa chạm vào phím đàn lạnh ngắt, một cơn co rút mạnh mẽ hơn mọi khi ập đến. Không chỉ là các ngón tay, mà cả cánh tay trái của cô bỗng chốc giật mạnh rồi gập ngược ra sau. Một tiếng kêu đau đớn thoát ra từ cổ họng Diệc Dao. Cô ngã nhào xuống ghế, toàn thân run rẩy. Cơn đau như có hàng ngàn mũi kim nung nóng đâm xuyên qua tủy sống.
Khi Thẩm Khiêm trở về vào lúc 2 giờ chiều, anh thấy Diệc Dao đang ngồi bệt dưới sàn, đầu tựa vào chân đàn, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu.
"Diệc Dao!" Anh vứt vội chiếc áo khoác đẫm nước mưa, lao đến bên cô.
Anh không mắng cô, nhưng đôi bàn tay anh khi chạm vào cô đang run rẩy. Anh nhanh chóng bế cô lên giường, cởi bỏ lớp áo len đẫm mồ hôi lạnh của cô ra. Cánh tay trái của cô lúc này trông thật đáng sợ, các thớ cơ nổi rõ, co thắt liên hồi. Thẩm Khiêm lấy ra một ống thuốc tiêm bắp để làm giãn cơ khẩn cấp.
"Tại sao không nghe lời tôi?" Anh thấp giọng hỏi, đôi mắt đỏ hoe vì vừa lo sợ vừa giận dữ. Anh đang dùng máy sấy tóc ở chế độ ấm để làm nóng vùng cơ đang co quắp của cô, đôi tay anh xoa bóp nhịp nhàng, kiên nhẫn vô cùng.
Diệc Dao không trả lời, cô chỉ khóc. Tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn trong không gian tĩnh mịch. "Em sợ... em sợ cứ thế này mãi, em sẽ quên mất cảm giác được chạm vào âm nhạc."
Thẩm Khiêm dừng tay, anh ôm chặt cô vào lòng, mặc kệ quần áo anh vẫn còn hơi lạnh của nước mưa. "Em sẽ không quên. Nhưng nếu em cứ hủy hoại bản thân như thế này, tôi sẽ là người quên mất cách để cứu em."