MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Phím Đàn Ngừng RungChương 8: KHOẢNG LẶNG TRONG CHIẾC ÁO BLOUSE

Khi Phím Đàn Ngừng Rung

Chương 8: KHOẢNG LẶNG TRONG CHIẾC ÁO BLOUSE

451 từ · ~3 phút đọc

Mối quan hệ của họ rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ. Diệc Dao cảm thấy tội lỗi, còn Thẩm Khiêm dường như đang dồn hết tâm sức vào một phương pháp điều trị mới. Anh bắt đầu mang về nhà những dụng cụ vật lý trị liệu lạ lẫm: những quả cầu silicon mềm, những dải băng đàn hồi và cả những bài tập phục hồi chức năng dành riêng cho nghệ sĩ.

Mỗi buổi tối, căn phòng khách trở thành một phòng trị liệu nhỏ. Thẩm Khiêm ngồi đối diện cô, kiên nhẫn hướng dẫn cô bóp quả cầu bằng tay trái.

"Năm giây, rồi thả ra. Chậm thôi, đừng vội."

Diệc Dao cắn môi, mồ hôi rịn ra trên trán. Việc bóp một quả cầu nhựa mềm vốn dĩ là chuyện trẻ con, nhưng với cô lúc này, nó nặng nề như việc nhấc bổng cả một thế giới. Mỗi lần ngón tay cô run lên vì kiệt sức, Thẩm Khiêm lại đưa tay mình ra, để cô bóp vào tay anh thay vì quả cầu.

"Đau không?" Cô hỏi khi thấy mu bàn tay anh hằn lên những vết đỏ.

"Không đau bằng nhìn thấy em bỏ cuộc," anh đáp, đôi mắt bình thản như mặt hồ.

Sự chăm sóc của Thẩm Khiêm không chỉ dừng lại ở đôi tay. Anh bắt đầu thay đổi chế độ ăn của cô hoàn toàn. Anh học cách nấu những món ăn giàu magiê và vitamin B, những thứ tốt cho hệ thần kinh. Một người đàn ông vốn chỉ biết đến dao mổ và những bản báo cáo chuyên môn, giờ đây lại đứng trong bếp, lóng ngóng tỉa từng củ cà rốt, canh từng ngọn lửa cho nồi súp hầm.

Có lần, Diệc Dao đứng ở cửa bếp nhìn bóng lưng anh. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng đi làm về chưa kịp thay, ống tay áo xắn cao, trông vừa phong trần vừa ấm áp. Cô bỗng nhận ra, tình yêu của Thẩm Khiêm giống như một loại thuốc tê, nó không làm cơn đau biến mất ngay lập tức, nhưng nó khiến cô cảm thấy cái thế giới nghiệt ngã này vẫn còn một nơi để trú ẩn.

"Thẩm Khiêm, nếu sau này em thực sự không đàn được nữa, anh có thấy tiếc cho một thiên tài như em không?"

Anh quay lại, trên tay vẫn cầm chiếc muôi gỗ, mỉm cười dịu dàng: "Tôi chưa bao giờ yêu một thiên tài. Tôi chỉ yêu cô gái tên Cố Diệc Dao, người hay ăn vặt vụn trên giường và luôn quên tắt đèn nhà tắm. Thế giới mất đi một nghệ sĩ piano là tổn thất của họ, không phải của tôi."