Chương này đánh dấu một bước ngoặt nhỏ trong quá trình điều trị. Sau một tháng kiên trì với phác đồ của Thẩm Khiêm, đôi tay của Diệc Dao bắt đầu có những phản ứng tích cực.
Đó là một buổi chiều nắng ấm hiếm hoi. Thẩm Khiêm đưa cô ra ban công để hít thở không khí. Anh mang ra một chậu cây nhỏ, bảo cô thử dùng tay trái để tưới nước bằng một chiếc bình xịt nhỏ.
"Thử nhấn vòi xịt xem."
Diệc Dao hít một hơi thật sâu. Cô đặt ngón trỏ lên vòi xịt. Một giây, hai giây... một tia nước nhỏ phun ra, tưới đẫm lên những lá xanh.
"Em làm được rồi!" Cô reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông khánh. Niềm vui sướng giản đơn ấy còn lớn lao hơn cả khi cô nhận được tràng pháo tay ở nhà hát Vienna.
Thẩm Khiêm đứng sau lưng cô, anh vòng tay qua eo cô, tựa cằm lên vai cô. "Đúng vậy, em đang làm rất tốt."
Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì Diệc Dao nhận được một cuộc điện thoại từ người quản lý cũ. Người đó nói rằng một tài năng trẻ khác đã thay thế vị trí của cô trong chuyến lưu diễn thế giới, và giới chuyên môn đang bắt đầu bàn tán về việc "Cố Diệc Dao đã hết thời".
Sự đả kích này khiến tâm trạng Diệc Dao sụp đổ lần nữa. Cô nhốt mình trong phòng, không chịu ăn uống. Sự mặc cảm về một cơ thể "lỗi" trỗi dậy mạnh mẽ.
Tối hôm đó, Thẩm Khiêm vào phòng. Anh không dỗ dành bằng lời nói ngọt ngào. Anh lôi từ trong túi ra một bộ cọ vẽ và màu nước.
"Em không đàn được, vậy thì vẽ đi. Âm nhạc hay hội họa cũng chỉ là cách để em trút bỏ tâm tư thôi."
"Anh không hiểu đâu! Em là nghệ sĩ piano, không phải họa sĩ!" Cô gào lên, gạt phăng bộ màu xuống sàn.
Thẩm Khiêm im lặng nhìn những tuýp màu loang lổ trên thảm. Anh quỳ xuống, nhặt từng thứ một lên. "Tôi hiểu em mất đi lẽ sống, nhưng tôi không cho phép em mất đi linh hồn. Nếu em không muốn vẽ, thì ngồi yên đó nhìn tôi vẽ."
Và anh vẽ thật. Anh vẽ một vòng tròn méo mó, rồi một cái cây không lá. Hình vẽ xấu xí đến mức Diệc Dao phải bật cười trong nước mắt. Anh cứ thế, dùng sự vụng về của mình để xoa dịu sự hoàn mỹ đang bị tổn thương của cô.
"Dao Dao, cuộc đời này không chỉ có những bản nhạc hoàn hảo. Đôi khi, những nốt nhạc lỗi và những khoảng lặng mới làm nên một tâm hồn sâu sắc. Đừng bắt mình phải hoàn hảo nữa, hãy cứ là một Diệc Dao đang hồi phục, được không?"
Anh nắm lấy bàn tay trái của cô, đặt một nụ hôn thật sâu vào lòng bàn tay — nơi những mạch máu vẫn đang đập âm thầm. Sự ấm áp từ môi anh khiến cô hiểu rằng, dù cả thế giới có quay lưng với một "thiên tài hết thời", thì người đàn ông này vẫn sẽ ở đây, gom nhặt từng mảnh vỡ của cô để ghép lại thành một bức tranh mớI.