MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Phím Đàn Ngừng RungChương 10: NHỮNG MẢNH VỠ TRONG NẮNG SỚM

Khi Phím Đàn Ngừng Rung

Chương 10: NHỮNG MẢNH VỠ TRONG NẮNG SỚM

511 từ · ~3 phút đọc

Cố Diệc Dao bắt đầu quen với việc thức dậy mà không có tiếng đàn. Trước đây, buổi sáng của cô thường bắt đầu bằng ba tiếng luyện tập thang âm (scales). Giờ đây, buổi sáng của cô bắt đầu bằng âm thanh của chiếc máy xay sinh tố và mùi thuốc bắc thoang thoảng từ phòng bếp.

Thẩm Khiêm bước vào phòng với một chiếc khăn ấm. Anh không nói nhiều, chỉ ngồi xuống cạnh giường, nhẹ nhàng nhấc bàn tay trái của cô lên. Việc đầu tiên mỗi ngày của anh là chườm ấm và xoa bóp các nhóm cơ để giảm bớt sự đông cứng sau một đêm dài.

"Hôm nay em thấy thế nào?" Anh hỏi, những ngón tay thon dài, sạch sẽ của một bác sĩ phẫu thuật đang ấn nhẹ vào huyệt nội quan trên cổ tay cô.

"Vẫn thế. Cảm giác như có một lớp chì đổ vào trong huyết quản vậy." Diệc Dao thở dài, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thẩm Khiêm dừng lại một chút, anh ngước lên nhìn cô, ánh mắt thâm trầm: "Đừng nhìn nó như kẻ thù. Hãy coi nó như một người bạn đang mệt mỏi và cần nghỉ ngơi. Em càng gồng mình chống lại, nó sẽ càng phản kháng."

Diệc Dao khẽ mỉm cười chua chát. Cách nói chuyện của Thẩm Khiêm luôn mang màu sắc triết lý một cách thực dụng. Anh không bao giờ hứa hẹn "ngày mai sẽ khỏi", anh chỉ nói "hôm nay chúng ta sẽ cố gắng".

Trong bữa sáng, Diệc Dao cố gắng cầm thìa bằng tay trái. Cô muốn thử thách chính mình. Nhưng đôi tay ấy lại phản bội cô. Một cơn co thắt bất thình lình khiến chiếc thìa inox va vào thành bát sứ tạo nên một tiếng "keng" chói tai. Cháo văng lên chiếc khăn trải bàn màu trắng tinh khôi mà Thẩm Khiêm vừa thay.

Diệc Dao khựng lại, đôi môi run rẩy. Cô chờ đợi một lời an ủi, hoặc thậm chí là một sự trách móc nhẹ nhàng. Nhưng Thẩm Khiêm chỉ lẳng lặng cầm lấy chiếc khăn giấy, lau sạch vết bẩn trên tay cô trước, rồi mới lau đến mặt bàn.

"Lần sau, hãy thử cầm ở phía chuôi thìa cao hơn một chút. Trọng tâm thay đổi sẽ giúp em kiểm soát lực tốt hơn." Anh bình thản nói, như thể đây chỉ là một bài toán vật lý cần tìm lời giải, không phải là một tấn bi kịch của một thiên tài.

Sự bình thản của anh đôi khi khiến Diệc Dao phát điên, nhưng cũng chính sự bình thản ấy là thứ duy nhất giữ cho cô không rơi xuống vực thẳm của sự tự ti. Anh đối xử với cô như một người bình thường đang gặp chút rắc rối nhỏ, chứ không phải một "phế nhân" cần được cung phụng. Chính điều đó đã nhen nhóm trong cô một tia hy vọng nhỏ nhoi: Có lẽ, ngay cả khi không có piano, cô vẫn có quyền được sống một cách kiêu hãnh.