Sau gần hai tháng nhốt mình trong nhà, Thẩm Khiêm quyết định đưa Diệc Dao đi dạo công viên. Anh biết nếu cứ tiếp tục ở trong không gian kín, tâm lý cô sẽ rơi vào trạng thái "trầm cảm phản ứng" – một điều cực kỳ nguy hiểm cho quá trình phục hồi thần kinh.
Hôm đó là một ngày nắng nhạt, gió heo may thổi nhẹ. Diệc Dao diện một chiếc váy hoa nhí đơn giản, bên ngoài khoác chiếc áo cardigan rộng để giấu đi cánh tay trái vẫn còn hơi run. Thẩm Khiêm nắm lấy tay phải của cô, dắt cô đi chậm rãi trên con đường rải sỏi.
"Nhìn kìa, những đứa trẻ đó đang chơi gì vậy?" Thẩm Khiêm chỉ về phía bãi cỏ.
Diệc Dao nhìn theo. Một nhóm trẻ em đang cùng nhau thả diều. Những con diều đủ màu sắc bay lượn trên bầu trời xanh ngắt. Cô bỗng cảm thấy nhói lòng. Những con diều kia dù bay cao đến đâu cũng vẫn bị buộc chặt bởi một sợi dây. Cô cũng vậy, dù có bay cao trên đỉnh vinh quang, sợi dây "bệnh tật" này cũng đã kéo cô về lại mặt đất một cách phũ phàng.
Đúng lúc đó, một người phụ nữ trung niên nhận ra cô. "Ôi, cô có phải là nghệ sĩ Cố Diệc Dao không? Tôi đã xem buổi diễn của cô ở nhà hát tháng trước. Sao gần đây không thấy cô có lịch diễn mới?"
Diệc Dao cứng đờ người. Cô cảm thấy bàn tay trái của mình bắt đầu co thắt mạnh dưới lớp áo khoác. Sự hoảng loạn tràn lên mắt.
Thẩm Khiêm lập tức nhận ra. Anh không để cô phải lên tiếng. Anh bước lên một bước, chắn giữa cô và người phụ nữ kia, nở một nụ cười chuyên nghiệp nhưng xa cách: "Chào bà, Diệc Dao hiện đang trong thời gian nghỉ ngơi để tìm cảm hứng mới. Cảm ơn bà đã quan tâm."
Nói rồi, anh kéo cô đi nhanh về phía chiếc ghế đá dưới gốc cây cổ thụ. Diệc Dao ngồi xuống, hơi thở dồn dập, bàn tay trái của cô bắt đầu co quắp lại thành một nắm đấm cứng ngắc.
"Đau... Thẩm Khiêm... đau quá..." Cô rên rỉ.
Thẩm Khiêm quỳ xuống trước mặt cô, giữa chốn đông người, anh không ngần ngại cầm lấy bàn tay đang co giật của cô. Anh áp lòng bàn tay mình vào đó, dùng hơi ấm và lực ấn đều đặn để làm dịu cơn co thắt.
"Dao Dao, nghe tôi nói. Thế giới ngoài kia có thể có hàng ngàn khán giả, nhưng ở đây, ngay lúc này, em chỉ có một mình tôi thôi. Đừng quan tâm họ nói gì, đừng ép mình phải là 'nghệ sĩ' nữa. Bây giờ, em chỉ cần là cô gái của tôi thôi."
Anh cứ thế quỳ dưới chân cô, kiên nhẫn xoa bóp suốt mười phút đồng hồ cho đến khi các thớ cơ của cô giãn ra. Nhiều người đi qua tò mò nhìn vào, nhưng Thẩm Khiêm hoàn toàn phớt lờ. Trong mắt anh lúc đó, cả công viên rộng lớn chỉ thu bé lại bằng một bàn tay gầy yếu mà anh đang cố gắng bảo vệ.
Diệc Dao nhìn đỉnh đầu anh, nơi những sợi tóc đen nhánh hơi rối vì gió. Cô chợt hiểu ra, sự sủng ái lớn nhất trên đời không phải là được cả thế giới ngưỡng mộ trên sân khấu, mà là có một người sẵn sàng quỳ xuống giữa đám đông để xoa dịu nỗi đau mà không ai nhìn thấy của bạn.