Sau sự cố ở công viên, Diệc Dao dường như cởi mở hơn. Cô bắt đầu chấp nhận việc mình không thể đàn những bản nhạc phức tạp, nhưng cô bắt đầu học cách "sống" bằng đôi tay còn lại và sự hỗ trợ của Thẩm Khiêm.
Tối thứ bảy, Thẩm Khiêm phải trực đêm ở bệnh viện. Trước khi đi, anh chuẩn bị sẵn mọi thứ: thuốc men, nước ấm và cả một danh sách các bản nhạc nhẹ nhàng để cô nghe.
"Tôi sẽ về sớm. Nếu đau, hãy gọi cho tôi ngay lập tức." Anh dặn dò kỹ lưỡng trước khi đóng cửa.
Nhưng đêm đó, một cơn mưa dông lớn ập đến. Sấm chớp đùng đoàng khiến Diệc Dao không thể ngủ được. Cô cảm thấy bồn chồn. Căn bệnh này có một đặc điểm là rất nhạy cảm với áp suất không khí và tâm trạng. Cánh tay cô bắt đầu nhức nhối, một cảm giác buồn bực chạy dọc các dây thần kinh như có kiến bò.
Cô đi xuống bếp, định pha một chút sữa ấm. Nhưng khi nhìn thấy đống bát đĩa Thẩm Khiêm chưa kịp rửa vì vội đi trực, cô bỗng muốn làm điều gì đó cho anh. Cô bật đèn bếp, ánh sáng vàng dịu bao phủ không gian.
Dùng tay phải, cô vụng về tráng từng chiếc đĩa. Tay trái của cô chỉ có thể giúp giữ nhẹ mép đĩa. Công việc vốn mất 5 phút thì cô mất đến 30 phút. Nhưng trong quá trình đó, cô phát hiện ra một điều kỳ lạ. Tiếng nước chảy, tiếng bát đĩa va vào nhau lạch cạch... chúng cũng là những nốt nhạc.
Cô đứng đó, nhắm mắt lại, lắng nghe "bản nhạc gia đình" này. Không có sự hào nhoáng của ánh đèn sân khấu, không có áp lực của sự hoàn hảo. Chỉ có sự chân thực của cuộc sống.
Khi Thẩm Khiêm trở về nhà vào lúc 2 giờ sáng, người đầy hơi lạnh và mệt mỏi, anh ngạc nhiên thấy gian bếp sạch bóng. Diệc Dao đang ngồi gục đầu bên bàn ăn, cạnh một ly sữa đã nguội lạnh. Bàn tay trái của cô đặt trên bàn, những ngón tay hơi cong lại nhưng trông rất yên bình.
Anh nhẹ nhàng bế cô lên để đưa vào phòng ngủ. Diệc Dao khẽ cựa mình, mắt nhắm nghiền, lầm bầm: "Thẩm Khiêm... em rửa bát cho anh rồi... em không vô dụng đúng không?"
Tim Thẩm Khiêm thắt lại một nhịp. Anh hôn nhẹ lên trán cô, thì thầm vào tai cô: "Em chưa bao giờ vô dụng. Em là cả thế giới của tôi."
Anh đặt cô xuống giường, đắp chăn cẩn thận, rồi ngồi lại bên cạnh, nắm lấy bàn tay trái của cô suốt đêm. Anh nhận ra rằng, hành trình chữa trị này có thể còn rất dài, nhưng mỗi một nỗ lực nhỏ của cô như việc rửa bát hay một nụ cười gượng gạo đều là một nốt nhạc hồi sinh. Và anh, sẽ mãi là người nhạc trưởng thầm lặng, bảo vệ bản giao hưởng dang dở này cho đến khi nó đạt tới chương cuối cùng viên mãn nhất.