MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Phím Đàn Ngừng RungChương 13: CUỘC GẶP GỠ GIỮA HAI THẾ GIỚI

Khi Phím Đàn Ngừng Rung

Chương 13: CUỘC GẶP GỠ GIỮA HAI THẾ GIỚI

619 từ · ~4 phút đọc

Có những người xuất hiện trong cuộc đời bạn chỉ để nhắc nhở rằng bạn đã từng rực rỡ ra sao, và hiện tại bạn thảm hại thế nào. Đối với Cố Diệc Dao, người đó là Trình Vy – đối thủ truyền kiếp từ thời ở học viện âm nhạc, người luôn đứng sau bóng lưng cô nhưng giờ đây lại đang nắm giữ tất cả những gì cô từng có.

Sáng thứ Hai, Thẩm Khiêm bận một hội thảo chuyên môn quan trọng nên Diệc Dao quyết định tự mình đến phòng khám vật lý trị liệu. Cô muốn chứng minh mình có thể tự lập. Nhưng ngay tại sảnh bệnh viện, cô chạm mặt Trình Vy. Trình Vy trong bộ váy lụa đỏ rực rỡ, bao quanh là những phóng viên và ánh đèn flash.

"Diệc Dao? Đúng là cậu rồi!" Trình Vy thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc nhưng ẩn chứa sự đắc thắng. "Nghe nói cậu gặp 'vấn đề' về sức khỏe nên phải hủy toàn bộ tour diễn. Tớ đã rất lo lắng đấy."

Diệc Dao đứng chôn chân tại chỗ. Bàn tay trái giấu trong túi áo khoác của cô bỗng chốc co giật dữ dội. Cơn co thắt từ các ngón tay lan nhanh lên cẳng tay, khiến cả bả vai cô run bần bật. Cô cố gắng dùng tay phải giữ chặt lấy tay trái, nhưng sự hoảng loạn tâm lý khiến tình trạng tệ hơn.

"Tôi không sao, cảm ơn đã quan tâm." Diệc Dao nói, môi tái nhợt. Cô định quay đi nhưng Trình Vy lại tiến tới, định nắm lấy tay cô để "an ủi".

"Đừng chạm vào tôi!" Diệc Dao hét lên, lùi lại một bước. Hành động thái quá của cô thu hút sự chú ý của mọi người. Cô cảm thấy mình như một con thú bị dồn vào đường cùng, phơi bày sự khiếm khuyết trước ống kính.

Đúng lúc đó, một bàn tay to lớn, vững chãi vòng qua vai cô, kéo cô vào lòng ngực ấm áp. Mùi hương gỗ đàn hương và hơi lạnh của điều hòa tỏa ra từ người Thẩm Khiêm khiến nhịp tim cô chậm lại một nhịp.

"Xin lỗi, vợ tôi đang trong đợt điều trị nhạy cảm, mong các vị thông cảm." Thẩm Khiêm nhìn thẳng vào Trình Vy và đám đông phóng viên với ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết. Anh không giải thích, không phân bua, chỉ dùng uy quyền của một bác sĩ trưởng khoa để dẹp đường.

Anh bế thốc cô lên trước mặt bao nhiêu người. Diệc Dao vùi mặt vào ngực áo blouse của anh, nước mắt thấm đẫm lớp vải trắng. Cô nghe thấy tiếng tim anh đập đều đặn, mạnh mẽ.

Vào đến phòng làm việc riêng, Thẩm Khiêm đặt cô xuống ghế sofa. Anh lập tức lấy ra một tấm chườm nóng, quấn quanh cánh tay đang co quắp của cô.

"Tôi đã bảo em đợi tôi rồi mà." Giọng anh không giận dữ, chỉ có sự xót xa nghẹn ngào. Anh quỳ xuống, dùng cả hai tay bao bọc lấy bàn tay đang run rẩy của cô, truyền hơi ấm trực tiếp từ làn da mình sang.

"Thẩm Khiêm... cô ta nhìn thấy rồi... tất cả họ đều thấy rồi." Diệc Dao nức nở.

Thẩm Khiêm ngước lên, đôi mắt sau lớp kính đầy kiên định: "Họ chỉ thấy một nghệ sĩ đang nghỉ ngơi. Còn tôi, tôi thấy một người phụ nữ dũng cảm nhất mà tôi từng biết. Dao Dao, sân khấu của em không nằm ở nhà hát đó, mà nằm ở đây, trong trái tim tôi. Chỉ cần tôi vẫn còn đứng đó, không ai có quyền khinh thường em."