MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Phím Đàn Ngừng RungChương 14: KHI TÌNH YÊU TRỞ THÀNH LIỀU THUỐC ĐẮNG

Khi Phím Đàn Ngừng Rung

Chương 14: KHI TÌNH YÊU TRỞ THÀNH LIỀU THUỐC ĐẮNG

542 từ · ~3 phút đọc

Sau sự cố tại bệnh viện, Diệc Dao rơi vào trạng thái im lặng kéo dài. Cô bắt đầu từ chối uống thuốc vì cho rằng chúng khiến cô buồn ngủ và mệt mỏi mà chẳng mang lại tác dụng thần kỳ nào. Căn bệnh co thắt cơ khu trú này là một cuộc chiến trường kỳ, và cô đang kiệt sức.

Tối hôm đó, Thẩm Khiêm mang thuốc đến bên giường. Diệc Dao hất tay, khiến cốc nước vỡ tan tành trên sàn.

"Em không muốn uống nữa! Anh xem, em đã tập luyện hai tháng rồi, tay em vẫn như vậy. Em vẫn không thể cầm chắc một cây bút, nói gì đến phím đàn? Anh cứu được bao nhiêu người, sao anh không cứu được em?"

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Thẩm Khiêm đứng lặng người nhìn những mảnh vỡ dưới chân. Anh không nổi giận, đó mới là điều khiến Diệc Dao đau lòng nhất. Anh lẳng lặng đi lấy chổi quét dọn, rồi lại đi lấy một cốc nước khác và những viên thuốc mới.

Anh ngồi xuống mép giường, cầm tay cô lên. Lần này, anh không xoa bóp mà chỉ áp bàn tay cô lên mặt mình.

"Em có biết tại sao tôi lại chọn ngành ngoại thần kinh không?" Anh khẽ hỏi. "Vì khi tôi mười tuổi, tôi đã nhìn thấy mẹ mình mất đi khả năng đi lại vì một khối u tủy. Lúc đó, tôi ước gì mình có thể gánh thay bà nỗi đau ấy. Bây giờ đối với em cũng vậy. Dao Dao, nếu tôi có thể dùng đôi tay cầm dao mổ này để đổi lấy đôi tay đánh đàn cho em, tôi sẽ đổi ngay lập tức mà không cần suy nghĩ."

Giọng anh run run, điều cực kỳ hiếm thấy ở một người lý trí như Thẩm Khiêm. Diệc Dao nhìn thấy một giọt nước mắt lăn dài trên má anh, rơi xuống bàn tay tê dại của cô. Giọt nước ấy nóng hổi, như thể nó mang theo toàn bộ sự bất lực và tình yêu sâu nặng của anh.

"Thuốc này không giúp em chơi đàn ngay lập tức, nhưng nó giúp em không bị đau vào ban đêm. Tôi không chịu nổi khi thấy em cắn môi đến bật máu để chịu đựng cơn co thắt."

Diệc Dao nghẹn ngào. Cô nhận ra mình quá ích kỷ. Cô chỉ mải miết đau buồn cho sự nghiệp của mình mà quên mất rằng, Thẩm Khiêm cũng đang phải gồng mình lên để làm chỗ dựa cho cô. Anh đi làm mười mấy tiếng đồng hồ, về nhà lại lao vào bếp, lại nghiên cứu tài liệu đến tận khuya để tìm phương pháp mới. Anh gầy đi thấy rõ, đôi mắt hằn sâu những quầng thâm.

Cô run rẩy đưa bàn tay phải lên, vuốt ve gương mặt anh. "Em uống... em sẽ uống mà. Anh đừng khóc."

Đêm đó, họ ôm nhau ngủ, một cái ôm không có dục vọng, chỉ có sự sưởi ấm lẫn nhau giữa hai tâm hồn đang bị tổn thương. Thẩm Khiêm vẫn nắm chặt tay trái của cô trong suốt giấc ngủ, như thể sợ rằng chỉ cần anh buông ra, cô sẽ tan biến mất.