Anh nhận ra rằng việc chỉ tập trung vào đôi tay là chưa đủ, anh cần phải kéo cô ra khỏi sự ám ảnh về Piano.
Anh bắt đầu dạy cô nấu ăn – những món đơn giản nhất. "Hôm nay chúng ta sẽ học cách nhặt rau muống," anh nói một cách nghiêm túc như thể đang hướng dẫn một ca phẫu thuật phức tạp.
Diệc Dao nhìn bó rau, rồi nhìn anh, bật cười: "Bác sĩ Thẩm, anh có chắc là anh không dùng dao mổ để nhặt rau không?"
"Trong bếp, anh chỉ là phụ tá của em thôi," anh nháy mắt.
Họ đứng trong bếp, Thẩm Khiêm đứng phía sau, bao bọc lấy cô. Anh hướng dẫn cô dùng tay trái giữ nhẹ cọng rau, tay phải ngắt. Khi tay trái của cô bắt đầu có dấu hiệu run lên vì mỏi, anh lập tức đặt tay mình lên, cùng cô thực hiện động tác.
"Đừng dùng lực của ngón tay, hãy dùng lực của cả cánh tay và sự thả lỏng của tâm trí."
Từng chút một, họ cùng nhau làm nên một bữa tối giản đơn. Diệc Dao phát hiện ra rằng, cảm giác khi chạm vào những lá rau xanh mướt, cảm nhận sự giòn tan của chúng cũng mang lại một loại khoái cảm xúc giác rất khác so với phím đàn. Nó trần trụi và gần gũi với cuộc sống hơn.
Sau bữa ăn, Thẩm Khiêm đưa cho cô một món quà. Đó là một chiếc máy nghe nhạc cổ điển nhỏ xíu, bên trong chỉ có duy nhất những bản thu âm tiếng sóng biển, tiếng chim hót và tiếng mưa.
"Âm nhạc không chỉ nằm ở phím đàn, Dao Dao ạ. Nó nằm ở mọi nơi quanh chúng ta. Khi em học được cách nghe những âm thanh này mà không cảm thấy đau đớn, lúc đó em mới thực sự bắt đầu hồi phục."
Tối hôm đó, lần đầu tiên sau nhiều tháng, Diệc Dao không yêu cầu được nghe piano. Cô ngồi trên ban công, đeo tai nghe, tay trái đặt yên bình trên đùi, tay phải nắm lấy tay Thẩm Khiêm.
Cô nhận ra một điều mà trước đây thiên tài như cô chưa bao giờ hiểu: Đỉnh cao của nghệ thuật không phải là sự hoàn hảo trên sân khấu, mà là sự bình yên trong tâm hồn khi đứng trước nghịch cảnh. Căn bệnh co thắt cơ này có lẽ không phải là dấu chấm hết, mà là một dấu lặng trong bản nhạc cuộc đời cô, để cô biết trân trọng những nốt nhạc trầm ấm bên cạnh mình.
Thẩm Khiêm nhìn nghiêng khuôn mặt cô dưới ánh trăng, lòng thầm nhủ: "Dù em có là một nghệ sĩ lừng danh hay chỉ là một người phụ nữ không thể tự nhặt rau, em vẫn là bản giao hưởng tuyệt vời nhất mà anh từng được nghe."