Trời thành phố vào hạ bằng một cơn mưa xối xả như trút hết nỗi uất ức của mây ngàn xuống mặt đất. Tiếng sấm rền rĩ trên cao, át cả tiếng còi xe inh ỏi lúc tan tầm.
Diệp Khả Di đứng dưới mái hiên của tòa nhà giảng đường, tay siết chặt tờ phiếu điểm vừa nhận từ tay giảng viên. Trên mặt giấy trắng tinh, con chữ "F" màu đỏ chót hiện lên như một lời chế nhạo cay nghiệt. Môn Triết học đại cương – cơn ác mộng của đời sinh viên – đã chính thức tiễn cô vào danh sách thi lại.
"Rào..."
Một chiếc xe bus chạy ngang qua, cán mạnh lên vũng nước đọng, hắt tung tóe lên đôi giày vải đã sờn của Khả Di. Cô thở dài, nhìn lên bầu trời xám xịt không một kẽ hở.
"Ông trời ơi, ông có cần phải vùi dập con đến thế không? Rớt môn, mất học bổng, giờ đến cả đôi giày cuối cùng cũng ướt sũng..." – Khả Di lầm bầm, hốc mắt bắt đầu nóng hổi.
Nỗi buồn bã và tủi thân ập đến nhanh hơn cả cơn mưa. Khả Di không mang ô, nhưng cô cũng chẳng buồn đợi mưa tạnh. Cô cứ thế bước đi, mặc cho những hạt mưa nặng trĩu quất vào mặt, vào vai. Nước mắt hòa cùng nước mưa, mặn đắng và lạnh lẽo.
Cô lang thang qua dãy hành lang vắng lặng, hướng về phía cổng sau của trường – nơi có một lối tắt băng qua công viên nhỏ. Lúc này, ánh chớp bỗng rạch ngang bầu trời, soi sáng một vũng nước sâu bất thường ngay giữa lối đi. Khả Di đang mải nhìn tờ giấy thi ướt nhòe trong tay, chân trái sẩy một nhịp, hụt thẳng xuống vũng nước ấy.
Cảm giác không giống như dẫm vào nước. Nó giống như cô vừa bước hẫng vào một khoảng không vô định, một lực hút cực mạnh kéo tuột cả cơ thể cô xuống dưới.
"Á!"
Tiếng hét của Khả Di bị nuốt chửng bởi tiếng sấm. Cô cảm thấy phổi mình thắt lại, oxy biến mất, xung quanh chỉ còn là một màu xanh thăm thẳm và lạnh buốt. Tờ giấy thi điểm F tuột khỏi tay, trôi lững lờ rồi biến mất vào hư không.
Khả Di vùng vẫy trong vô vọng, trái tim đập liên hồi vì sợ hãi. Cô nghĩ mình sắp chết đuối ngay giữa khuôn viên trường đại học. Nhưng ngay khi cô chuẩn bị buông xuôi, một ánh sáng chói lòa từ phía dưới hắt lên.
Tùm!
Tiếng nước bắn tung tóe vang lên thật lớn. Khả Di cảm nhận được mặt mình va vào một thứ gì đó cứng và chật hẹp. Cô ngoi đầu lên, hít một hơi thật sâu, nước tràn vào cổ họng khiến cô ho sặc sụa.
"Khụ... khụ... Cứu... cứu với..."
Vừa mở mắt ra, Khả Di không thấy cổng trường, không thấy những tòa nhà cao tầng hay ánh đèn đường quen thuộc. Trước mắt cô là hàng nghìn con người đang quỳ rạp dưới đất, mặc những bộ y phục cổ xưa kỳ lạ. Họ đồng thanh hô vang, tiếng vang chấn động cả một vùng trời:
"Thần nữ giáng thế! Trời đã ban mưa! Đại sâm quốc có cứu rồi!"
Khả Di ngơ ngác nhìn quanh. Cô nhận ra mình đang ngồi thu lù trong một chiếc chum gốm khổng lồ chứa đầy nước. Phía trên cao, một nam nhân mặc long bào vàng rực đang nhìn cô với ánh mắt kinh ngạc tột độ.
Lúc này, Khả Di mới bàng hoàng nhận ra: Cơn mưa rào ấy không chỉ mang đi điểm F của cô, mà còn mang cô đến một nơi không có trên bản đồ địa cầu.