Khả Di cảm thấy toàn thân đau nhức như vừa bị một chiếc xe tải nghiền qua. Nước trong chum lạnh buốt, thấm đẫm vào lớp áo phông và quần jeans của cô, khiến chúng dính chặt lấy da thịt. Cô lúng túng bám vào thành chum gốm chạm khắc hoa văn rồng phượng tinh xảo, cố gắng ngoi đầu lên để hít thở.
Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cô chết lặng.
Đây không phải là khuôn viên trường Đại học sư phạm. Đây là một quảng trường đá trắng rộng lớn, xung quanh là những cung điện nguy nga với mái ngói lưu ly rực rỡ dưới ánh chớp. Hàng trăm binh lính mặc giáp trụ, tay cầm giáo dài, cùng hàng ngàn dân chúng đang phủ phục trên mặt đất.
"Cái... cái gì thế này? Đoàn phim nào mà chịu chơi vậy?" – Khả Di lầm bầm, hàm răng đánh vào nhau cầm cập.
Ánh mắt cô vô tình chạm phải một người đàn ông đứng trên bục cao nhất của đàn tế. Ông ta mặc hoàng bào thêu rồng năm móng, khí thế uy nghiêm nhưng gương mặt lại lộ rõ vẻ bàng hoàng. Cạnh ông ta, một vị pháp sư già râu tóc bạc phơ, tay cầm phất trần, run rẩy chỉ tay về phía cô:
"Bệ hạ... Khai báo với Bệ hạ! Quẻ bói đã ứng nghiệm! Thần nữ từ trên trời rơi xuống chum nước cam lộ, lại mang theo 'thiên thư' trong tay. Đây chính là điềm báo đại cát, nạn hạn hán của Đại Chu ta đã có lời giải!"
Khả Di nhìn xuống tay mình. Tờ giấy thi điểm F ướt sũng, mực đỏ nhòe đi trông như những ký tự cổ quái, đang bị cô siết chặt.
Thiên thư? Thần nữ?
"Không, không phải! Tôi chỉ là sinh viên đi lạc thôi! Mọi người dậy đi, đừng quỳ nữa!" – Khả Di hốt hoảng xua tay, nhưng vì quá run, giọng cô trở nên mỏng manh giữa tiếng mưa rơi.
Trong lúc đám đông vẫn đang đắm chìm trong sự sùng bái, Khả Di nhận thấy một ánh mắt khác biệt. Phía dưới bục vinh quang, một thiếu niên mặc cẩm y màu xanh đậm, hông đeo ngọc bội, đang khoanh tay nhìn cô. Đó là Thái tử Vũ Văn Tùng Nguyên. Ánh mắt anh ta không có chút gì là cung kính, trái lại, nó sắc lẹm như dao cạo, chứa đầy vẻ nghi hoặc và cả một chút... khinh thường.
Tùng Nguyên khẽ nhếch môi, nói nhỏ với tên thị vệ bên cạnh:
"Thần nữ gì mà ăn mặc kỳ quái, tóc tai bù xù như kẻ điên thế kia? Truyền lệnh của ta, giám sát chặt chẽ, không để ả rời khỏi đàn tế nửa bước."
Khả Di rùng mình. Bản năng sinh tồn của một đứa trẻ lớn lên từ vùng nông thôn trỗi dậy. Cô biết nếu cứ ở lại đây, sớm muộn gì cũng bị đem ra "mổ xẻ" để nghiên cứu hoặc bị tế sống nếu trời ngừng mưa.
"Phải chạy thôi!"
Lợi dụng lúc một cơn sấm lớn nổ vang khiến mọi người giật mình cúi đầu sát đất, Khả Di lấy hết sức bình sinh trèo ra khỏi chum nước. Vì chiếc chum quá cao, cô ngã nhào xuống đất, đầu gối đau điếng nhưng không dám kêu rên. Cô nhắm hướng một dãy hành lang dài phía sau điện thờ, vắt chân lên cổ mà chạy.
"Có người bỏ chạy! Thần nữ... Thần nữ bay đi rồi!" – Tiếng la hét của một thái giám vang lên xé toạc không gian.
"Đứng lại!" – Tiếng quát của Tùng Nguyên vang lên đằng sau, kèm theo tiếng bước chân rầm rập của cấm vệ quân.
Khả Di chạy thục mạng qua những khúc quanh của hoàng cung. Trong đầu cô lúc này chỉ có một câu hỏi duy nhất: Vũng nước đó rốt cuộc là cái gì? Là cổng thời gian sao? Tại sao nó lại đưa mình đến cái nơi phong kiến hủ bại này chứ?
Phía sau, ánh đuốc bắt đầu sáng rực cả một góc trời. Khả Di chạy vào một gian phòng chứa đồ cũ nát, hơi thở đứt quãng. Cô nhìn thấy một bộ y phục màu xám tro của thái giám đang treo trên giá. Trong đầu cô lóe lên một ý tưởng điên rồ.
Ở thế giới này, nếu là nữ nhi lạ mặt, chắc chắn sẽ bị bắt làm nô tì hoặc bị tống giam. Nhưng nếu là một tiểu thái giám... có lẽ sẽ dễ dàng trà trộn hơn.
Khả Di run rẩy cởi bỏ bộ quần áo ướt nhạt nhẽo của mình, vứt vào xó tối, rồi nhanh chóng khoác lên người bộ đồ thái giám rộng thùng thình. Cô vơ lấy một nắm tro bếp gần đó bôi lên mặt, búi tóc thật cao rồi dùng chiếc khăn lụa quấn chặt đầu.
Vừa lúc đó, cửa phòng bật mở.