MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKHI THÁI TỬ PHẢI LÒNG " TIỂU THÁI GIÁM"Chương 3

KHI THÁI TỬ PHẢI LÒNG " TIỂU THÁI GIÁM"

Chương 3

877 từ · ~5 phút đọc

Cánh cửa gỗ mục nát rít lên một tiếng khô khốc rồi bật tung ra. Diệp Khả Di nín thở, tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi thấy bóng dáng cao lớn của một vị quan binh cùng vài tên lính cầm đuốc soi rọi vào bên trong. Ánh lửa bập bùng nhảy múa trên những bức tường bám đầy bụi bặm, chỉ thiếu chút nữa là chạm đến góc khuất nơi cô đang thu mình lại.

Tiếng bước chân nặng nề dẫm lên sàn gỗ nghe như tiếng gõ cửa của thần chết. Một tên lính lên tiếng, giọng khàn đặc vì dầm mưa lâu. Hắn báo cáo với thủ lĩnh rằng không thấy dấu vết của Thần nữ, có lẽ ả đã dùng phép thần thông để biến mất vào màn mưa. Sau một hồi tìm kiếm sơ sài qua những chồng vải vóc cũ kỹ, toán lính rời đi, để lại sự im lặng đến đáng sợ.

Khả Di gục đầu xuống gối, hơi thở gấp gáp dần ổn định lại. Cô nhìn xuống bộ y phục thái giám đang mặc trên người, rồi nhìn đống quần áo hiện đại đã được giấu kỹ dưới lớp tro bếp. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, từ một sinh viên rớt môn đau khổ, giờ đây cô trở thành kẻ đào tẩu trong một vương quốc xa lạ. Cơn lạnh từ những thớ vải ướt át bắt đầu thấm vào da thịt làm cô run rẩy. Khả Di biết mình không thể trốn ở đây mãi, cô cần một thân phận để tồn tại cho đến khi tìm được cách quay trở về vũng nước định mệnh kia.

Sáng hôm sau, cung đình Đại Chu rúng động bởi thông tin Thần nữ đã thăng thiên, chỉ để lại một vũng nước cam lộ trong chum tế và một mảnh Thiên thư màu trắng mang những ký hiệu đỏ rực đầy bí ẩn. Trong khi triều đình đang xôn xao, Khả Di đã lẻn ra ngoài cùng nhóm nô bộc đi lấy nước sớm. Nhờ khuôn mặt lấm lem tro bụi và dáng người nhỏ nhắn, không ai mảy may nghi ngờ sự xuất hiện của một tiểu thái giám mới.

Vận mệnh đẩy đưa khi Khả Di bị một lão thái giám có gương mặt nghiêm nghị chặn đường. Ông ta là Tổng quản nội vụ, đang đau đầu vì đám tiểu thái giám hầu hạ trong Đông Cung vừa bị Thái tử đuổi đi gần hết do tính khí thất thường của ngài. Lão nhìn Khả Di từ đầu đến chân, thấy đôi mắt cô sáng quắc, vẻ mặt lanh lợi dù lấm lem nên liền chỉ tay ra lệnh cho cô theo ông ta về điện Thiên Long.

Tại Đông Cung, không khí tĩnh lặng đến mức khiến người ta cảm thấy ngột ngạt. Khả Di đứng cúi đầu giữa hàng dài những kẻ hầu hạ đang run rẩy. Phía trên cao, Vũ Văn Tùng Nguyên đang ngồi tựa lưng vào ghế rồng, tay lật giở một cuốn binh thư. Anh không thèm nhìn lên, giọng nói lạnh lùng vang lên như băng mỏng mùa đông. Ngài yêu cầu một người có tay chân nhanh nhẹn để mài mực và dọn dẹp thư phòng.

Tổng quản lập tức đẩy Khả Di ra phía trước. Cô loạng choạng bước tới, quỳ sụp xuống theo bản năng và cố ý hạ thấp giọng nói cho khàn đặc để chào hỏi. Tùng Nguyên lúc này mới từ từ hạ cuốn sách xuống. Ánh mắt anh sắc sảo như muốn xuyên thấu lớp ngụy trang của kẻ đối diện. Anh cảm thấy tiểu thái giám này có gì đó rất lạ, không phải ở vẻ ngoài nhếch nhác, mà là ở đôi mắt chứa đầy sự bướng bỉnh và không có vẻ gì là sợ hãi uy quyền thực sự.

Dưới sự chứng kiến của mọi người, Tùng Nguyên ra lệnh cho Khả Di tiến lại gần để mài mực. Mỗi bước chân của cô đều như bước trên bàn chông. Khi đứng cạnh anh, mùi hương trầm thanh khiết từ cơ thể vị Thái tử này xộc vào mũi cô, khác hẳn với mùi nước mưa nhầy nhụa lúc tối. Khả Di cầm lấy thỏi mực, vì quá hồi hộp nên đôi tay run rẩy khiến nước mực bắn lên vạt áo bào trắng tinh khôi của Tùng Nguyên.

Cả căn phòng bỗng chốc lặng ngắt như tờ. Những thái giám đứng quanh đó đều nhắm mắt lại vì sợ hãi thay cho cô. Tùng Nguyên nhìn xuống vết mực đen trên nền vải trắng, rồi từ từ ngước lên nhìn Khả Di. Anh không nổi trận lôi đình như mọi khi, mà chỉ nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo của cô vốn không hề giống tay của một kẻ lao dịch hay một nam nhân thực thụ. Sự nghi hoặc bắt đầu nhen nhóm trong lòng vị Thái tử ngạo mạn.

Liệu trong những ngày tới, Khả Di có thể giữ kín bí mật của mình khi phải kề cận một người nhạy bén như Tùng Nguyên, hay chính vết mực định mệnh này sẽ là khởi đầu cho chuỗi ngày bị "hành hạ" của cô nơi Đông Cung?