Vết mực đen thẫm loang ra trên nền gấm trắng của Thái tử như một dấu chấm hết cho sự bình yên ngắn ngủi của Diệp Khả Di. Cô chết trân tại chỗ, thỏi mực trong tay suýt chút nữa rơi xuống bàn. Trong tâm trí một sinh viên thời hiện đại, làm hỏng đồ của người khác cùng lắm là đền tiền hoặc xin lỗi, nhưng ở nơi quyền lực tối thượng này, một vết bẩn trên áo long bào có thể đổi bằng một mạng người.
Vũ Văn Tùng Nguyên không lập tức quát tháo. Anh chậm rãi đứng dậy, chiều cao vượt trội tạo thành một bóng đen bao trùm lấy dáng người nhỏ bé của Khả Di. Anh nâng vạt áo bị bẩn lên, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, rồi bất ngờ vươn tay bóp lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng mặt lên đối diện với mình.
Khoảng cách quá gần khiến Khả Di có thể nhìn thấy rõ hình bóng mình phản chiếu trong đôi đồng tử đen sâu thẳm của anh. Tùng Nguyên nheo mắt, nhìn kỹ lớp tro bếp bôi trét vụng về trên mặt cô, rồi lại nhìn xuống đôi tai trắng ngần không có lỗ xỏ – một đặc điểm hiếm thấy ở những nam nhân nghèo khổ bị bán vào cung làm thái giám. Một sự hoài nghi nảy sinh, anh nhận ra kẻ này có đường nét thanh tú lạ thường, dù đang cố tình làm xấu mình.
Chính lúc bầu không khí đang căng thẳng như dây đàn, tiếng thông báo từ bên ngoài vọng vào phá tan sự im lặng. Một viên tướng của Cấm vệ quân bước vào, quỳ một gối hành lễ báo cáo rằng tung tích của Thần nữ đã hoàn toàn biến mất khỏi nội cung, nhưng họ đã tìm thấy một bộ trang phục kỳ quái bị vứt bỏ trong kho chứa củi gần Đông Cung.
Tùng Nguyên buông cằm Khả Di ra, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Anh điềm nhiên ra lệnh cho Tổng quản đưa tiểu thái giám này xuống nhận hình phạt mười trượng vì tội làm hỏng ngự y, sau đó bắt cô phải túc trực tại thư phòng suốt đêm để sao chép kinh văn, không được phép rời đi nửa bước.
Khả Di bị lôi đi trong sự bàng hoàng. Mười trượng đối với một cô gái yếu ớt là một cực hình thực sự. Khi bị ép nằm xuống ghế dài ở sân sau, cô cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc. Những cú đánh đau điếng khiến cô nhận ra đây không phải là một giấc mơ, cũng không phải một bộ phim hài. Đây là thực tại tàn khốc của một xã hội trọng quyền khinh mệnh.
Sau khi nhận hình phạt, Khả Di lết đôi chân đau đớn quay lại thư phòng. Đêm ấy, cung điện chìm trong màn sương mờ ảo. Trong khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, cô ngồi bên bàn trà, đôi tay run rẩy chép những dòng chữ cổ mà cô chẳng hề hiểu nghĩa. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt mưa còn sót lại đậu trên kẽ lá, lòng trào dâng nỗi nhớ nhà và sự hối hận vì đã bước chân vào vũng nước đó.
Cô không hề hay biết rằng, ở phía sau bức bình phong, Tùng Nguyên vẫn chưa ngủ. Anh đứng đó quan sát bóng lưng gầy guộc của cô dưới ánh đèn dầu leo lét. Trong tay anh là mảnh giấy thi điểm F mà quân lính vừa tìm được – thứ mà họ gọi là Thiên thư. Anh xoay ngược mảnh giấy, cố gắng giải mã những con số và ký hiệu kỳ lạ.
Ánh mắt Tùng Nguyên dời từ mảnh giấy sang tiểu thái giám đang gục đầu bên bàn vì kiệt sức. Anh lầm bầm trong cổ họng rằng thế gian này làm gì có thần tiên, chỉ có những kẻ lừa đảo hoặc những kẻ mang bí mật thiên cơ. Bản tính ngạo mạn không cho phép anh tin vào tâm linh, nhưng sự tò mò đối với "tiểu thái giám" này đã bắt đầu lấn át cả sự lạnh lùng thường thấy.
Khả Di trong cơn mê sảng vì vết thương hành hạ đã vô tình thốt lên một vài từ ngữ hiện đại. Tùng Nguyên tiến lại gần, cúi xuống định nghe rõ hơn thì thấy một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt cô, làm trôi đi một vệt tro trên má, để lộ làn da trắng mịn màng như ngọc thạch.
Hơi thở của vị Thái tử bỗng chốc khựng lại. Một cảm giác kỳ lạ, chưa từng có trong đời, len lỏi vào trái tim sắt đá của anh. Anh nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó, tự nhủ rằng mình chỉ đang muốn vạch trần bộ mặt của kẻ gian xảo này, nhưng bàn tay anh lại vô thức kéo chiếc áo choàng lông cáo khoác lên đôi vai đang run rẩy của Khả Di.
Cuộc trốn chạy của "Thần nữ" thực chất chỉ mới bắt đầu, bởi giờ đây cô không chạy trốn khỏi cung điện, mà là đang trốn chạy khỏi sự truy đuổi gắt gao của một trái tim đang dần lạc nhịp từ phía người nắm giữ quyền sinh quyền sát trong tay.