Ánh nắng ban mai nhàn nhạt xuyên qua khe cửa thư phòng, đậu trên hàng mi dài của Diệp Khả Di. Cô giật mình tỉnh giấc, cảm giác đau rát từ vết thương mười trượng tối qua lập tức ập đến, nhắc nhở cô về thực tại tàn khốc. Khả Di nhìn xuống, chiếc áo choàng lông cáo sang trọng vẫn đang bao bọc lấy cơ thể mình. Cô ngơ ngác nhìn quanh, căn phòng trống không, Vũ Văn Tùng Nguyên đã biến mất từ bao giờ.
Chưa kịp định thần, tiếng cửa đã bật mở. Lão tổng quản thái giám bước vào với bộ mặt không cảm xúc, theo sau là hai tiểu thái giám khác mang theo một bộ y phục mới và một tấm thẻ bài bằng gỗ. Lão nhìn Khả Di, giọng nói lanh lảnh như tiếng kim loại va vào nhau, thông báo rằng kể từ hôm nay, cô chính thức có tên là Tiểu Di Tử, trở thành thái giám thân cận túc trực bên cạnh Thái tử điện hạ.
Khả Di cầm tấm thẻ bài có khắc ba chữ "Tiểu Di Tử" mà lòng đắng ngắt. Từ một sinh viên có tên họ đàng hoàng, giờ đây cô phải mang cái danh xưng của một kẻ khiếm khuyết. Cô tự trấn an bản thân rằng đây chỉ là một vỏ bọc, chỉ cần giữ kín bí mật về giới tính, cô sẽ có cơ hội tìm đường trở về nhà. Nhưng việc phải kề cận một người khó tính và nhạy bén như Tùng Nguyên mỗi ngày khiến cô không khỏi rùng mình.
Nhiệm vụ đầu tiên của Tiểu Di Tử là hầu hạ Thái tử dùng bữa sáng. Khi bước vào tẩm điện, cô thấy Tùng Nguyên đã ngồi sẵn bên bàn trà, dáng vẻ ung dung như chưa từng có chuyện gì xảy ra tối qua. Anh liếc nhìn cô, ánh mắt dừng lại ở gương mặt vẫn còn loang lổ vết tro bụi nhưng đã được lau sơ qua. Anh không nói gì về chiếc áo choàng, chỉ ra lệnh cho cô thử độc trong từng món ăn.
Khả Di nhìn mâm cao lương mỹ vị trước mắt, bụng đói cồn cào nhưng cô lại thấy sợ. Ở thời đại này, thử độc là một công việc đầy rủi ro. Cô cầm đôi đũa bạc, run rẩy gắp từng chút thức ăn đưa vào miệng dưới cái nhìn chằm chằm của Tùng Nguyên. Thấy cô nhai một cách thận trọng, đôi má phồng lên như sóc nhỏ, một tia buồn cười thoáng qua mắt vị Thái tử nhưng anh nhanh chóng che giấu bằng vẻ mặt lạnh lùng thường thấy.
Trong lúc dùng bữa, Tùng Nguyên bất ngờ hỏi cô về "Thiên thư". Anh ném tờ giấy thi điểm F lên bàn, yêu cầu cô giải thích về những con số và ký hiệu màu đỏ. Khả Di đổ mồ hôi hột, cô không thể nói đây là kết quả của một kỳ thi thất bại ở tương lai. Cô đành bịa ra rằng đó là một loại bùa chú cầu an của quê hương mình, những con số là ngày tháng năm sinh của một người cần được bảo vệ.
Tùng Nguyên nhướng mày, rõ ràng là không tin nhưng anh cũng không gặng hỏi thêm. Anh đứng dậy, ra lệnh cho cô đi theo mình tới trường bắn để tập cưỡi ngựa. Đây chính là khởi đầu cho những tình huống dở khóc dở cười. Khả Di vốn là một cô gái thành thị, cả đời chỉ biết đi xe bus và xe máy, giờ đây nhìn thấy những con ngựa cao lớn, hung dữ, mặt cô tái mét không còn một giọt máu.
Vì muốn "thử thách" tiểu thái giám mới, Tùng Nguyên bắt cô phải dắt ngựa cho anh. Con ngựa chiến của Thái tử vốn tính nóng nảy, thấy kẻ lạ mặt nhỏ bé dắt dây cương liền lồng lên, khiến Khả Di hoảng loạn ngã nhào vào lòng Tùng Nguyên. Cả hai ngã xuống thảm cỏ xanh mướt. Trong một khoảnh khắc, gương mặt của họ chỉ cách nhau vài tấc. Tùng Nguyên có thể cảm nhận được mùi hương hoa dại thoang thoảng từ tóc cô, một mùi hương thanh khiết không giống với bất kỳ mùi hương phấn son nào trong cung.
Khả Di hốt hoảng đẩy anh ra, quỳ xuống dập đầu tạ tội. Tùng Nguyên đứng dậy, phủi bụi trên áo, tim bỗng đập nhanh một nhịp khó hiểu. Anh tự mắng mình điên rồ khi lại có cảm xúc kỳ lạ với một tiểu thái giám nhếch nhác. Để che giấu sự bối rối, anh buông lời mỉa mai về sự yếu ớt của cô và bắt cô phải chạy bộ theo sau ngựa của anh suốt mười vòng quanh trường bắn.
Dưới cái nắng gắt của buổi sớm, Tiểu Di Tử vừa chạy vừa lầm bầm nguyền rủa vị Thái tử hắc ám. Nghịch cảnh này thực sự vượt xa sự tưởng tượng của cô. Nhưng cô không hề biết rằng, từ trên lưng ngựa, Tùng Nguyên vẫn luôn lén quan sát bóng dáng nhỏ bé đang cố sức chạy phía sau, một ý nghĩ chiếm hữu kỳ quái bắt đầu bén rễ trong đầu anh mà chính anh cũng chưa thể gọi tên.
Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu, và thân phận "thái giám" của Diệp Khả Di sẽ còn đẩy cô vào những tình huống oái oăm hơn nữa khi tình cảm của Tùng Nguyên dần biến chất thành một thứ tình cảm "cấm kỵ" mà anh không thể chấp nhận.