MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Thợ Săn Sập BẫyChương 1

Khi Thợ Săn Sập Bẫy

Chương 1

864 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn laser quét qua những chai rượu mạnh đắt tiền, tạo thành những vệt sáng xanh đỏ ma mị trong không gian đặc quánh mùi nước hoa xa xỉ và khói thuốc. Tại khu vực VIP của quán bar SkyLine, tiếng nhạc EDM dồn dập như muốn nổ tung lồng ngực cũng không át được tiếng cười cợt của một nhóm thanh niên.

Ngồi ở vị trí trung tâm, Kỷ Lâm Phong lười biếng ngả người ra ghế sofa da, một tay lắc nhẹ ly rượu hổ phách, tay kia hờ hững đặt trên thành ghế. Áo sơ mi đen phanh hai cúc đầu để lộ xương quai xanh nam tính và sợi dây chuyền bạc mảnh. Gương mặt anh ta đẹp đến mức khiến người đối diện phải nín thở, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ ngạo mạn, bất cần của một kẻ chưa bao giờ biết đến chữ "thua".

“Phong, nghe nói dạo này cậu chán mấy cô nàng nóng bỏng rồi à?” – Thành, một gã công tử trong nhóm, vừa ôm eo một cô gái vừa hất hàm hỏi.

Lâm Phong nhếch môi, giọng trầm thấp đầy từ tính: “Vị nào nếm nhiều cũng thành nhạt. Phụ nữ bây giờ… dễ đoán quá.”

“Vậy thì chơi một ván mới đi?” Thành đẩy một xấp ảnh sinh viên lên bàn, rồi dừng lại ở một tấm hình thẻ được chụp rất nghiêm chỉnh. “Tô Diệp An. Khoa Ngôn ngữ học. Biệt danh là ‘Tảng băng thư viện’. Nghe nói có kẻ từng quỳ dưới chân cô ta cả đêm chỉ để xin số điện thoại mà cô ta còn chẳng thèm liếc mắt.”

Lâm Phong nheo mắt nhìn tấm hình. Cô gái trong ảnh có mái tóc đen dài buộc thấp, đeo một chiếc kính gọng dày che khuất nửa khuôn mặt, vẻ ngoài đơn giản đến mức có thể lẫn vào bất kỳ đám đông nào. Một kiểu người mà bình thường Lâm Phong sẽ chẳng bao giờ bận tâm.

“Thế nào? Một tháng. Nếu cậu khiến cô ta tự nguyện tỏ tình trước mặt anh em ở đây, chiếc Ducati phiên bản giới hạn tôi vừa nhập về sẽ thuộc về cậu.”

Đám đông xung quanh bắt đầu ồ lên phấn khích. Lâm Phong đặt ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm mặt gỗ nghe khô khốc. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt phẳng lặng như hồ thu của cô gái trong ảnh, một cảm giác chinh phục trỗi dậy.

“Một tháng?” Anh khẽ cười, nụ cười đầy vẻ nguy hiểm. “Quá dài. Nhưng thôi được, coi như đổi món.”

Sáng hôm sau. Thư viện đại học A.

Trái ngược với sự náo nhiệt điên cuồng của SkyLine đêm qua, thư viện sáng sớm chìm trong mùi giấy mới và sự im lặng tuyệt đối.

Tô Diệp An ngồi ở góc khuất nhất, nắng sớm xuyên qua khe cửa sổ chạm nhẹ vào làn da trắng sứ của cô. Cô đang chăm chú ghi chép, ngón tay thanh mảnh cầm bút máy di chuyển nhịp nhàng. Đối với Diệp An, thế giới này chỉ vận hành ổn định khi cô ở cạnh những trang sách. Mọi biến động bên ngoài đều là tạp âm.

Cộp.

Một ly Caramel Macchiato còn nóng hổi đặt xuống ngay cạnh tập tài liệu của cô.

Diệp An không ngẩng đầu, chỉ lạnh nhạt nói: “Xin lỗi, thư viện không cho phép mang đồ uống có màu vào.”

“Tôi tưởng quy định đó chỉ dành cho người bình thường, còn với người đẹp thì luôn có ngoại lệ chứ?”

Một giọng nói trầm ấm, mang theo chút phong trần và giễu cợt vang lên đỉnh đầu. Diệp An dừng bút. Cô chậm rãi ngẩng mặt lên.

Trước mắt cô là một chàng trai với nụ cười tỏa nắng nhưng ánh mắt lại rực cháy vẻ công kích. Kỷ Lâm Phong đứng đó, một tay đút túi quần, dáng vẻ hiên ngang như thể đây không phải thư viện mà là sàn catwalk của riêng anh ta. Anh tự tin rằng, với vẻ ngoài này, chỉ cần một cái nhìn, cô gái "mọt sách" kia sẽ bối rối đến mức đỏ mặt.

Nhưng không.

Diệp An khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt bình thản đến mức lạnh lẽo. Cô cầm ly cà phê lên, đứng dậy, bước đến thùng rác gần đó và thả xuống không chút do dự.

Bõm.

Cô quay lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngỡ ngàng của Lâm Phong, môi mỏng mấp máy:

“Ở đây có camera. Nếu anh muốn gây chú ý bằng cách vi phạm nội quy, tôi khuyên anh nên ra sân vận động chạy khỏa thân. Hiệu quả sẽ cao hơn.”

Nói đoạn, cô ngồi xuống, thản nhiên viết tiếp, coi sự tồn tại của "nam thần" trường đại học như không khí.

Kỷ Lâm Phong đứng hình mất ba giây. Tim anh không đập nhanh vì yêu, mà vì tức giận pha lẫn kinh ngạc. Lần đầu tiên trong đời, có một người phụ nữ nhìn anh như nhìn một đống rác cần được xử lý đúng quy định.

Khóe môi anh giật giật, rồi đột ngột cong lên thành một nụ cười đầy hứng thú.

Tô Diệp An, con mồi này… có chút cứng cổ đấy.