Kỷ Lâm Phong chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải đứng trước gương hơn ba mươi phút chỉ để chọn một bộ đồ... trông sao cho giống "người lương thiện". Chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, quần tây tối màu, mái tóc vuốt keo dựng ngược đêm qua giờ được để rủ tự nhiên trước trán, che bớt vẻ sắc sảo của đôi mắt.
Anh tự nhủ: "Phụ nữ kiểu này không thích tiền, không thích trai hư, chắc chắn là thích kiểu mọt sách hiền lành."
Nhưng sai lầm lớn nhất của Lâm Phong là nghĩ rằng chỉ cần thay đổi vỏ bọc là có thể đánh lừa được một người nhạy cảm như Tô Diệp An.
Giờ học chuyên đề Ngôn ngữ học đối chiếu.
Giảng đường lớn vốn dĩ chỉ có những gương mặt quen thuộc chuyên cần, bỗng nhiên xôn xao vì sự xuất hiện của một nhân vật "không liên quan". Kỷ Lâm Phong hiên ngang bước vào, phớt lờ hàng chục ánh mắt đang dán chặt vào mình, anh quét mắt một lượt rồi dừng lại ở vị trí bàn thứ ba từ dưới lên.
Tô Diệp An vẫn ngồi đó, bên cạnh cô là một chiếc ghế trống vẫn còn đặt một xấp tài liệu.
Cộp.
Lâm Phong ngồi xuống, thản nhiên đẩy xấp tài liệu của cô sang một bên để lấy chỗ đặt cuốn sổ tay trống trơn của mình.
Diệp An không ngẩng đầu, giọng nói đều đều: "Chỗ này có người rồi."
"Tôi hỏi rồi, người đó hôm nay nghỉ ốm." Lâm Phong nói dối không chớp mắt, thực tế anh đã "hối lộ" cậu bạn ngồi đó một thẻ nạp game để đổi chỗ. "Tôi là sinh viên dự thính, muốn tìm hiểu về... sự vi diệu của ngôn từ."
Diệp An lúc này mới quay sang. Ánh mắt cô quét qua chiếc đồng hồ Patek Philippe lấp ló dưới ống tay áo sơ mi trắng của anh, rồi dừng lại ở nụ cười "tỏa nắng" đầy giả tạo.
"Sự vi diệu của ngôn từ không nằm ở đây," Cô chỉ vào cuốn sổ trắng tinh của anh, "Nó nằm ở việc biết khi nào nên im lặng và giữ khoảng cách tối thiểu."
Lâm Phong bị chặn họng, nhưng lần này anh không cáu. Anh chống cằm, nhìn nghiêng khuôn mặt của cô. Ở khoảng cách gần, anh nhận ra làn da cô rất mịn, vài sợi tóc con xòa xuống bên tai tạo nên một vẻ mong manh rất khác với cái miệng sắc sảo kia.
"Tô Diệp An, tôi chỉ muốn làm bạn thôi. Cô có cần phải đề phòng như gặp biến thái thế không?"
"Biến thái thường không biết mình là biến thái," An thản nhiên đáp, "Họ chỉ nghĩ mình đang... theo đuổi một cách nhiệt tình."
Cả buổi học hôm đó, Kỷ Lâm Phong trải qua một cực hình thật sự. Những thuật ngữ về ngữ pháp, cấu trúc câu đối chiếu khiến đầu óc của một kẻ chỉ quen tính toán tiền cá độ và giá rượu như anh muốn nổ tung. Anh ngủ gật.
Đến khi tiếng chuông tan học vang lên, anh giật mình tỉnh dậy thì thấy bên cạnh mình là một mảnh giấy nhỏ dán trên cuốn sổ: "Nếu định ngủ, hãy về giường. Đừng làm ô nhiễm môi trường học thuật."
Lâm Phong cầm mảnh giấy, bật cười thành tiếng. Đám bạn của anh đứng ở cửa giảng đường nhìn vào, đứa nào cũng há hốc mồm.
"Phong, bị mắng mà cũng cười được à? Cậu điên rồi hả?" Thành chạy lại hỏi.
Lâm Phong kẹp mảnh giấy vào túi áo ngực, nơi gần trái tim nhất, ánh mắt ánh lên vẻ tinh quái: "Các cậu không hiểu đâu. Cá không cắn câu bằng mồi thơm, thì phải dùng mồi lạ. Cô ấy bắt đầu chú ý đến sự tồn tại của tôi rồi."
Chiều muộn, tại một tiệm bánh mì nhỏ ven đường.
Diệp An đang tất bật gói bánh cho khách. Đây là công việc làm thêm thứ hai trong ngày của cô. Chiếc kính gọng dày hơi mờ đi vì hơi nóng của lò nướng. Cô không nhận ra một chiếc siêu xe vừa đỗ xịch ở góc phố đối diện.
Bên trong xe, Lâm Phong nhìn bóng dáng nhỏ bé đang thoăn thoắt làm việc. Nụ cười cợt nhả trên môi anh bỗng nhạt dần. Một tiểu thư "Tảng băng thư viện" kiêu kỳ ở trường, hóa ra lại là một cô gái lao động vất vả thế này sao?
Anh định mở cửa bước xuống, nhưng rồi chợt dừng lại. Anh nhìn thấy Diệp An lén lau mồ hôi trên trán, rồi mỉm cười hiền hậu khi đưa thêm một mẩu bánh mì nhỏ cho một đứa trẻ bán vé số đi ngang qua.
Trái tim Kỷ Lâm Phong bỗng hẫng đi một nhịp. Cảm giác này không giống như chiến thắng một ván cược, mà giống như... anh vừa vô tình chạm vào một điều gì đó rất thanh thuần, thứ mà thế giới đầy tiền và rượu của anh không bao giờ có được.
Anh rút điện thoại ra, nhắn vào nhóm chat của hội bạn: "Vụ cá cược vẫn tiếp tục, nhưng từ giờ đừng ai được động vào cô ấy. Tôi sẽ tự mình giải quyết."
Hôm đó, Lâm Phong không xuất hiện để tặng hoa hay đưa đón. Anh chỉ ngồi trong xe, lặng lẽ quan sát cô cho đến khi tiệm bánh đóng cửa. Lần đầu tiên, người đi săn cảm thấy mình không muốn dùng lưới để bắt con mồi, mà muốn... xây một hàng rào bảo vệ nó.