Tiệm bánh mì "Nắng Sớm" nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, nơi mà những chiếc xe gầm thấp như con quái thú màu bạc của Kỷ Lâm Phong chưa bao giờ nên xuất hiện. Tiếng động cơ gầm rú của nó khiến những người hàng xóm xung quanh phải tò mò ló đầu ra xem.
Diệp An đang dọn dẹp khay bánh cuối cùng, nghe tiếng ồn thì khẽ nhíu mày. Cô không cần nhìn cũng biết là ai.
"Cửa hàng đóng cửa rồi, mời anh về cho."
Lâm Phong bước vào, lần này anh không mặc sơ mi trắng nữa. Anh diện một bộ đồ thể thao giản dị, tay xách một túi đồ lỉnh kỉnh. Anh không đứng ở quầy khách mà thản nhiên đi vòng ra phía sau, nơi Diệp An đang lau sàn.
"Tôi không đến mua bánh. Tôi đến trả nợ."
Diệp An dừng tay, nhìn anh đầy nghi hoặc: "Nợ? Tôi không nhớ là mình có quen biết anh trước khi anh làm loạn ở thư viện."
Lâm Phong đặt túi đồ lên bàn gỗ. Bên trong là vài chai nước tẩy rửa cao cấp, găng tay cao su và... một hộp băng cá nhân.
"Nợ vì đã làm ô nhiễm môi trường học thuật của cô bằng một giấc ngủ trưa." Anh nở nụ cười, lần này nụ cười có chút gì đó tự nhiên hơn, không còn vẻ đắc thắng của kẻ đi săn. "Và đây, tôi thấy tay cô bị bỏng lúc nãy."
Diệp An sững người. Cô vô thức giấu bàn tay phải ra sau lưng. Lúc nãy khi lấy khay bánh nóng, cô có lỡ quẹt nhẹ vào thành lò, một vết đỏ nhỏ xíu mà ngay cả cô còn chẳng bận tâm, vậy mà kẻ công tử bột này lại nhìn thấy?
"Không cần. Anh về đi, ở đây không tiếp khách tham quan."
"Ai nói tôi tham quan? Tôi đến làm thuê." Lâm Phong vừa nói vừa tháo chiếc đồng hồ đắt giá ra, nhét đại vào túi quần như một món đồ chơi rẻ tiền. Anh cầm lấy cây lau nhà từ tay cô, vụng về nhưng dứt khoát đẩy đi những vệt nước trên sàn. "Tôi nghe nói tiệm này đang thiếu người phụ việc ca tối. Tôi làm không công, chỉ cần cô cho tôi ngồi nhờ ở đây đọc sách là được."
Diệp An khoanh tay đứng nhìn gã thiếu gia lần đầu tiên trong đời cầm cây lau nhà ngược đầu. Nhìn bộ dạng lóng ngóng của anh, cô không nhịn được mà thốt lên:
"Kỷ Lâm Phong, anh đang chơi trò 'vi hành' à? Cuộc sống của những người lao động không phải là sân khấu để anh diễn vai tử tế."
Lâm Phong dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh đèn tuýp cũ kỹ trong tiệm bánh hắt lên khuôn mặt anh một vẻ trầm mặc lạ thường.
"Diệp An, tôi biết cô nghĩ gì về tôi. Một gã giàu có, rảnh rỗi và thích trêu hoa ghẹo nguyệt. Cô không sai." Anh bước lại gần một chút, đủ để cô ngửi thấy mùi bạc hà thanh mát thay vì mùi rượu mạnh đêm hôm trước. "Nhưng có một điều cô chưa biết... thế giới của tôi ồn ào đến mức khiến tôi phát điên. Ở bên cạnh cô, dù cô có mắng tôi, tôi vẫn thấy... yên tĩnh."
Diệp An lặng người. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô thấy trong đôi mắt đào hoa kia không phải là sự cợt nhả, mà là một sự trống rỗng sâu hoắm. Cô là một người nhạy cảm với ngôn từ, và cô biết, câu vừa rồi không nằm trong kịch bản tán tỉnh thông thường.
Cô thở dài, giật lại cây lau nhà: "Lau ngược rồi. Để đó tôi làm."
Lâm Phong không cãi, anh lùi lại, lấy trong túi ra một cuốn sách – chính là cuốn giáo trình Ngôn ngữ học mà Diệp An đang học. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ, lật trang sách và bắt đầu đọc một cách nghiêm túc (hoặc ít nhất là cố tỏ ra như vậy).
Đêm đó, trong tiệm bánh nhỏ, có một cảnh tượng kỳ lạ: một cô gái miệt mài dọn dẹp, và một chàng trai vốn quen với ánh đèn bar lại đang nhăn trán đọc về cấu trúc câu dưới ánh đèn vàng vọt.
Khi Diệp An dọn dẹp xong, cô nhìn sang thì thấy Lâm Phong đã gục đầu xuống bàn ngủ thiếp đi. Cuốn sách vẫn mở ở trang thứ năm. Cô bước lại gần, định đánh thức anh dậy, nhưng rồi lại thôi. Dưới ánh đèn, hàng lông mi dài của anh đổ bóng xuống gò má, trông anh lúc này không giống một "bad boy" nguy hiểm, mà giống một đứa trẻ đang cố gắng hòa nhập vào một thế giới không thuộc về mình.
Diệp An khẽ đặt một mẩu bánh mì khô lên bàn cạnh tay anh, kèm theo một mẩu giấy: "Về đi, cửa tiệm phải khóa rồi. Cảm ơn vì... đống hóa chất tẩy rửa."
Lúc cô quay đi khóa cửa, cô không thấy Kỷ Lâm Phong hé mắt nhìn theo bóng lưng cô. Anh cầm mẩu bánh mì lên, cắn một miếng, vị khô khốc nhưng lại ngọt đến lạ lùng.
Anh rút điện thoại, xóa tin nhắn thách đố của đám bạn đang hiện lên liên tục trên màn hình.
"Ván cược này... có vẻ bắt đầu thật rồi."