MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Thợ Săn Sập BẫyChương 4

Khi Thợ Săn Sập Bẫy

Chương 4

847 từ · ~5 phút đọc

Sài Gòn bước vào những ngày mưa đỏ đỏng. Những cơn mưa rào bất chợt không báo trước thường khiến lòng người trở nên chông chênh hơn bao giờ hết.

Tô Diệp An đứng dưới mái hiên của trường đại học, nhìn màn nước trắng xóa dội xuống mặt đường. Hôm nay cô không mang ô. Chiếc xe buýt cuối cùng vừa đi qua, để lại những vũng nước bắn tung tóe. Diệp An siết chặt quai túi xách, bên trong là xấp tài liệu dịch thuật cô vừa hoàn thành suốt ba đêm liền để kịp lấy tiền đóng học phí cho em trai ở quê. Nếu tập giấy này ướt, công sức của cô sẽ đổ sông đổ biển.

Rầm!

Tiếng sấm vang lên khiến Diệp An khẽ run vai. Đúng lúc cô định liều mình chạy vào màn mưa thì một bóng đen đổ xuống, che khuất ánh sáng mờ nhạt của hành lang.

"Đừng chạy. Cô mà ốm thì tiệm bánh mì mất người làm, tôi lại mất chỗ đọc sách."

Kỷ Lâm Phong xuất hiện với chiếc ô đen to bản. Anh không lái xe, quần ống thấp ống cao, đôi giày hiệu đắt tiền đã lấm lem bùn đất. Trông anh có chút chật vật, không còn vẻ hào nhoáng thường ngày.

"Kỷ Lâm Phong? Anh chưa về sao?"

"Về rồi lại quay lại." Anh nói ngắn gọn, rồi không đợi cô đồng ý, anh nắm lấy cổ tay cô kéo vào dưới tán ô. "Đi thôi, tôi đưa cô ra bến xe."

Cánh tay anh rất ấm, hơi ấm xuyên qua lớp áo mỏng khiến Diệp An có chút bối rối. Cô định rụt tay lại nhưng anh siết chặt hơn một chút, đủ để cô cảm thấy sự vững chãi nhưng không quá thô bạo.

"Anh không cần làm vậy đâu, tôi tự lo được."

Lâm Phong đột ngột dừng lại giữa sân trường vắng lặng. Nước mưa đập lộp bộp trên đỉnh ô, tạo thành một không gian riêng tư tách biệt với thế giới. Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang cố tránh né của cô:

"Tô Diệp An, thỉnh thoảng dựa dẫm vào người khác không phải là yếu đuối. Cô gồng mình lên như thế, không thấy mệt sao?"

Câu hỏi của anh như một mũi kim đâm trúng tử huyệt của Diệp An. Từ ngày bố mất, cô luôn là người gánh vác, là "con nhà người ta" hoàn hảo, là chỗ dựa cho mẹ và em. Chưa một ai hỏi cô có mệt không. Họ chỉ hỏi cô kỳ này được bao nhiêu điểm, gửi về nhà bao nhiêu tiền.

Diệp An im lặng, đôi mắt cô hơi nhòe đi, không rõ là do nước mưa hay do điều gì khác. Cô hít một hơi thật sâu, cố lấy lại giọng bình thản:

"Mệt hay không cũng phải sống thôi. Không phải ai cũng sinh ra đã ở vạch đích như anh."

"Vạch đích của tôi... cũng chỉ là một nhà tù có dát vàng thôi." Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, một nụ cười chua chát thoáng qua trên môi.

Họ lặng lẽ bước đi cạnh nhau. Lâm Phong nghiêng hẳn chiếc ô về phía Diệp An, mặc cho một bên vai áo của mình đã ướt đẫm. Khi đến trạm dừng, anh không rời đi ngay mà rút từ trong túi áo khoác ra một túi giấy nhỏ vẫn còn ấm.

"Ăn đi. Tôi thấy cô cả ngày nay chỉ uống nước lọc ở thư viện."

Bên trong là mấy cái bánh quẩy nóng hổi. Diệp An cầm lấy túi giấy, hơi nóng từ nó lan tỏa vào lòng bàn tay lạnh ngắt của cô. Cô nhìn bóng lưng Lâm Phong đi ngược vào màn mưa để lấy xe, đột nhiên cảm thấy gã "bad boy" này không còn đáng ghét như cô tưởng.

Về đến căn phòng trọ nhỏ hẹp, Diệp An mở điện thoại. Có một tin nhắn từ số lạ: "Giấy dịch thuật không ướt chứ? Ngủ ngon, đồ mọt sách bướng bỉnh."

Diệp An đặt điện thoại xuống, khẽ mỉm cười - nụ cười đầu tiên sau bao nhiêu ngày áp lực. Cô không hề biết rằng, lúc này tại một căn biệt thự lộng lẫy, Kỷ Lâm Phong đang ngồi giữa đám bạn, mặc cho chúng nó trêu chọc về bờ vai ướt sũng và vẻ mặt "ngẩn ngơ như kẻ mất hồn".

"Phong, cậu sao thế? Vụ cá cược đến đâu rồi?" Thành vỗ vai anh.

Lâm Phong gạt tay bạn ra, ánh mắt lạnh lùng chưa từng thấy: "Tôi nói lại một lần nữa, đừng nhắc đến vụ cá cược đó trước mặt tôi. Kết thúc rồi."

Anh đứng dậy bỏ ra ngoài ban công, châm một điếu thuốc. Khói thuốc quyện vào hơi mưa. Anh nhận ra, mình không muốn thắng chiếc Ducati kia nữa. Anh muốn thắng được sự tin tưởng trong đôi mắt của cô gái mọt sách ấy hơn.

Nhưng Lâm Phong không biết rằng, những gã bạn của anh không hề có ý định dừng lại. Một trò chơi đã bắt đầu, không phải cứ muốn dừng là có thể dừng được.