Sáng thứ Hai, không khí tại Đại học A bỗng trở nên ngột ngạt một cách lạ kỳ. Khi Diệp An bước chân vào sảnh chính, cô cảm nhận được những ánh mắt đổ dồn về phía mình không còn là sự ngưỡng mộ dành cho một sinh viên ưu tú, mà là sự tò mò pha lẫn mỉa mai. Những tiếng xì xào rộ lên rồi tắt lịm khi cô đi ngang qua.
"Nhìn kìa, chính là cô ta đấy. Nhìn hiền lành thế mà cũng 'ghê' thật, câu được cả đại thiếu gia họ Kỷ." "Chắc cũng phải có 'chiêu' gì chứ mọt sách bình thường sao lọt được vào mắt xanh của Kỷ Lâm Phong?"
Diệp An siết chặt quai túi xách, sống mũi hơi cay nhưng đôi mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước. Cô đã quen với việc bị cô lập, nhưng bị mang ra làm chủ đề bàn tán như một món hàng hóa thì đây là lần đầu tiên.
Bước vào giảng đường, Diệp An thấy một đám đông đang tụ tập quanh bảng tin điện tử của khoa. Trên màn hình là một bức ảnh chụp trộm từ xa: Kỷ Lâm Phong đang nghiêng người che ô cho cô dưới mưa đêm qua. Bức ảnh được đăng kèm một dòng tiêu đề đầy ác ý trên diễn đàn trường: "Tảng băng thư viện chính thức tan chảy dưới ví tiền của Kỷ công tử? Một tháng hay một tuần sẽ bị đá?"
"Diệp An!" Một giọng nói oang oang vang lên.
Kỷ Lâm Phong từ phía sau bước tới, tay cầm một hộp sữa dâu – thứ mà anh đã thấy cô uống một lần ở tiệm bánh. Anh dường như không hề hay biết về những gì đang xảy ra, hoặc có lẽ với một kẻ sống trong sự chú ý từ nhỏ như anh, những tin đồn này chẳng là gì cả.
"Sữa của cô này. Sao mặt lại nhợt nhạt thế kia?"
Diệp An không nhận lấy hộp sữa. Cô dừng lại, đứng đối diện với anh giữa vòng vây của sự hiếu kỳ. Giọng cô lạnh lùng đến mức khiến không khí xung quanh như đông cứng:
"Anh thấy trò chơi này vui lắm sao, Kỷ Lâm Phong?"
Lâm Phong sững lại, nụ cười trên môi nhạt dần: "Cô nói gì vậy? Trò chơi gì?"
"Anh và bạn bè của anh... các người giàu có đến mức phải dùng lòng tự trọng của người khác để làm thú vui tiêu khiển à?" Cô giơ điện thoại lên, trang diễn đàn đang hiển thị hàng trăm bình luận khiếm nhã. "Tôi không biết anh tiếp cận tôi vì mục đích gì, nhưng nếu là để chứng minh sức hút của mình, thì chúc mừng anh, anh thắng rồi. Giờ thì làm ơn biến khỏi cuộc sống của tôi."
Diệp An quay lưng bước đi, bóng lưng mảnh dẻ nhưng thẳng tắp. Lâm Phong đứng chôn chân tại chỗ. Cảm giác hụt hẫng và tức giận bùng lên trong lồng ngực. Anh quay sang nhìn đám đông đang hóng hớt, ánh mắt vốn dĩ đào hoa giờ đây tràn ngập tàn nhẫn:
"Đứa nào đăng? Thằng nào làm?"
Anh lao đến văn phòng hội sinh viên, đạp tung cửa phòng nơi Thành và đám bạn đang cười đùa về "chiến tích" đêm qua.
"Thành! Ai cho phép cậu đăng cái đó?" Lâm Phong túm lấy cổ áo Thành, gân xanh nổi trên trán.
Thành ngạc nhiên, rồi cười khẩy: "Kìa Phong, cậu làm gì mà nóng thế? Chẳng phải lúc đầu cậu nói 'vị nào nếm nhiều cũng nhạt', muốn 'đổi món' sao? Tụi này chỉ giúp cậu đẩy nhanh tiến độ thôi. Nhìn kìa, cả trường đều biết cô ta là của cậu rồi, sớm muộn gì cô ta chẳng phải phục tùng..."
Bốp!
Một cú đấm trời giáng khiến Thành ngã nhào ra đất. Cả căn phòng lặng ngắt. Lâm Phong thở hổn hển, tay anh run lên vì giận dữ. Anh nhận ra mình không chỉ giận bạn bè, mà còn giận chính bản thân mình của một tuần trước – kẻ đã thản nhiên đặt cược tình cảm của một cô gái lên bàn rượu.
"Vụ cá cược hủy bỏ. Tôi nói lại lần cuối, cô ấy không phải là món hàng để các cậu bàn tán. Đứa nào còn động vào cô ấy, đừng trách tôi không nể tình anh em."
Lâm Phong quay người chạy đi tìm Diệp An, nhưng cô đã biến mất. Anh đến thư viện, đến giảng đường, thậm chí đến cả tiệm bánh mì nơi cô làm việc, nhưng chỉ nhận được câu trả lời là cô đã xin nghỉ.
Trời lại bắt đầu mưa. Kỷ Lâm Phong đứng dưới mái hiên tiệm bánh, cầm hộp sữa dâu đã nguội ngắt trong tay. Anh chợt nhận ra, để lấy lại lòng tin của một người đã bị mình làm tổn thương, khó hơn gấp vạn lần việc tán đổ mười cô gái nóng bỏng.
Vết nứt trên băng đã hiện rõ, nhưng không phải để tan chảy theo cách anh muốn, mà là để vỡ vụn.
Tối hôm đó, Diệp An ngồi trong căn phòng trọ tối om, không bật điện. Cô cầm mẩu giấy "cảm ơn" của Lâm Phong hôm trước, chậm rãi xé nát nó thành từng mảnh nhỏ. Những mảnh giấy trắng rơi xuống sàn như những bông tuyết cô độc.
"Hóa ra, ngay cả sự quan tâm ít ỏi đó... cũng là giả dối."