Sau ngày hôm đó, Tô Diệp An như biến thành một bóng ma ở trường đại học. Cô đến lớp sát giờ học và rời đi ngay khi chuông vừa reo. Chiếc kính gọng dày dường như trở thành tấm khiên ngăn cách cô với những lời xì xào vẫn chưa hoàn toàn dập tắt.
Cô đã chặn số của Kỷ Lâm Phong, xóa mọi dấu vết liên quan đến anh. Với Diệp An, anh giống như một cơn bão đi qua, chỉ để lại những đống đổ nát trong lòng tin vốn đã ít ỏi của cô vào con người.
Nhưng có những điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra mà Diệp An không hề hay biết.
Một buổi tối tan làm ở tiệm bánh, Diệp An dắt chiếc xe đạp cũ ra khỏi hẻm. Con hẻm này vốn dĩ đèn đường bị hỏng từ lâu, tối om và thường có mấy gã say rượu lảng vảng. Nhưng mấy hôm nay, cô ngạc nhiên khi thấy một chiếc đèn led mới toanh được lắp ngay góc cua khuất nhất, ánh sáng trắng xanh tỏa ra khiến con đường về nhà trở nên an tâm hơn hẳn.
Cô cũng không còn thấy đám thanh niên hư hỏng hay ngồi tụ tập huýt sáo trêu chọc mình nữa. Thay vào đó là sự yên tĩnh đến lạ thường.
Diệp An không biết rằng, cách đó không xa, trong chiếc xe hơi tắt đèn hoàn toàn, Kỷ Lâm Phong đang ngồi lặng lẽ quan sát bóng lưng cô. Anh đã ngồi đó suốt ba tiếng đồng hồ, chỉ để chắc chắn rằng cô về nhà an toàn.
"Thiếu gia, cậu định cứ đứng đây nhìn mãi sao?" Người tài xế già khẽ thở dài.
Lâm Phong nhìn chăm chằm vào bóng dáng gầy gò đang đạp xe dưới ánh đèn, giọng anh khàn đặc: "Cháu không có tư cách để đứng trước mặt cô ấy nữa. Chỉ cần nhìn từ xa thế này... là đủ rồi."
Sáng hôm sau tại thư viện.
Diệp An đến bàn học quen thuộc thì thấy một xấp tài liệu dịch thuật mới. Đó là những tài liệu chuyên ngành rất khó tìm, thứ mà cô đang rất cần để hoàn thành bài luận cuối kỳ nhưng thư viện trường không có bản gốc. Kèm theo đó là một ly nước ép cam tươi, trên ly không có tên người gửi, chỉ có một dòng chữ viết tay ngay ngắn: "Uống khi còn lạnh. Đừng thức quá khuya."
Nét chữ này... không phải là nét chữ rồng bay phượng múa đầy kiêu ngạo của Lâm Phong mà cô từng thấy. Đây là một nét chữ cố gắng viết thật nắn nót, thật khiêm nhường.
Diệp An nhìn ly nước, lòng cô dâng lên một cảm giác phức tạp. Cô biết là anh. Chỉ có anh mới biết cô đang nghiên cứu đề tài này. Chỉ có anh mới đủ khả năng lùng sục những tài liệu quý hiếm đó về đây.
Cô cầm ly nước lên, định đem vứt vào thùng rác như đã từng làm với ly cà phê ở Chương 1. Nhưng rồi, cánh tay cô khựng lại giữa không trung. Cô nhìn thấy vệt đỏ trên tay mình – vết bỏng hôm nọ đã bắt đầu lên da non nhờ hộp băng cá nhân mà anh đưa.
Diệp An thở dài, đặt ly nước trở lại bàn. Cô không uống, nhưng cũng không vứt đi.
Đến cuối tuần, khoa Ngôn ngữ tổ chức một chuyến đi thực tế tại vùng ngoại ô. Diệp An vì cần điểm rèn luyện nên bắt buộc phải tham gia. Điều cô lo sợ nhất là phải chạm mặt Lâm Phong, nhưng suốt cả chuyến đi, anh hoàn toàn "bốc hơi".
Thay vào đó, cô nhận thấy mọi thứ mình cần đều được chuẩn bị sẵn một cách hoàn hảo đến mức vô lý. Khi mọi người phải chen chúc trong những căn phòng trọ nóng bức, phòng của Diệp An lại có thêm một chiếc quạt hơi nước mới tinh với lý do "ban tổ chức thừa ra". Khi cô đi bộ dọc bờ suối để lấy mẫu nghiên cứu và suýt trượt chân, một bàn tay từ bụi rậm đã kịp thời chìa ra một cành cây khô để cô bám vào, rồi biến mất ngay lập tức khi cô đã đứng vững.
"Ai đó?" Diệp An thốt lên, tim đập thình thịch.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng lá cây xào xạc trong gió.
Tối hôm đó, khi mọi người đang đốt lửa trại vui vẻ, Diệp An một mình đi ra phía sau khu nhà sàn để múc nước. Trong bóng tối lờ mờ, cô nhìn thấy một bóng người đang ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào gốc cây đại thụ.
Ánh lửa trại từ xa hắt lại, đủ để cô nhận ra khuôn mặt thân quen đó. Nhưng Kỷ Lâm Phong của hiện tại trông thật thảm hại. Anh mặc một chiếc áo khoác đen cũ kỹ, trên mặt có vài vết xước do cành cây quẹt phải, đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi vì thiếu ngủ. Anh đang cầm một mẩu bánh mì khô khốc – chính là loại bánh mì rẻ tiền nhất ở tiệm của cô – và nhai một cách chậm chạp.
Anh không hề biết cô đang đứng đó. Anh lấy trong túi áo ra tấm hình thẻ của cô – tấm hình khởi đầu cho vụ cá cược định mệnh. Anh không nhìn nó với vẻ đắc thắng nữa, mà bằng một ánh mắt đau đớn, nâng niu như thể đó là bảo vật duy nhất anh có.
"Tôi xin lỗi, An à..." Anh thì thầm vào khoảng không, giọng nói vỡ vụn trong tiếng gió. "Giá như tôi gặp em sớm hơn, theo một cách khác..."
Diệp An đứng lặng trong bóng tối, bàn tay đang cầm gầu nước run lên bần bật. Hóa ra, gã công tử luôn xuất hiện với siêu xe và rượu mạnh, lại có thể vì một lời xin lỗi mà chấp nhận làm "vệ sĩ thầm lặng" nơi rừng rú này.
Cô không bước ra. Cô quay người đi, nước mắt không kìm được mà rơi xuống. Cô hận anh vì trò đùa đó, nhưng cô cũng bắt đầu sợ hãi... sợ hãi trái tim mình đang dần lung lay trước sự chuộc lỗi điên rồ này.
Ván cược đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến khác trong lòng Tô Diệp An mới thực sự bắt đầu.