Hội trường lớn của Đại học A hôm nay đông nghẹt người. Đây là buổi lễ vinh danh và trao học bổng thường niên của khoa Ngôn ngữ. Tô Diệp An đứng trong cánh gà, đôi bàn tay đan chặt vào nhau để ngăn sự run rẩy. Cô là sinh viên đứng đầu danh sách nhận học bổng toàn phần năm nay — một thành quả xứng đáng cho những đêm thức trắng bên bản thảo và những ngày làm thêm kiệt sức.
Trong đám đông phía dưới, Minh Thư — một tiểu thư giàu có, người luôn coi mình là "vương hậu" của trường và luôn ôm mộng trở thành bạn gái của Kỷ Lâm Phong — đang nhìn lên sân khấu với ánh mắt rực lửa ghen tị. Với Thư, việc Lâm Phong đột ngột "cải tà quy chính" và bám theo một đứa con gái nghèo nàn như Diệp An là một cái tát vào lòng kiêu hãnh của cô ta.
"Tiếp theo, xin mời sinh viên Tô Diệp An lên nhận bằng khen..."
Tiếng vỗ tay vang lên, Diệp An hít một hơi thật sâu và bước ra ánh sáng. Nhưng ngay khi cô vừa chạm tay vào bằng khen, một giọng nói chói tai vang lên từ hàng ghế đầu:
"Chờ đã! Tôi có ý kiến về tư cách đạo đức của sinh viên này!"
Cả hội trường im bặt. Minh Thư thong thả bước lên sân khấu, trên tay là một chiếc máy chiếu đang kết nối với điện thoại. Trên màn hình lớn hiện ra một loạt ảnh: Diệp An đứng cạnh chiếc xe siêu sang của Lâm Phong, ảnh cô nhận túi giấy từ anh dưới mưa, và đỉnh điểm là tấm ảnh chụp góc khuất khiến người ta tưởng cô đang ôm anh trong bóng tối trước tiệm bánh.
"Mọi người nhìn kỹ đi! Đây là cô nàng 'vượt khó' mà chúng ta ngưỡng mộ sao? Thực chất chỉ là một kẻ biết dùng nhan sắc mộc mạc để 'đào mỏ' đại thiếu gia. Nghe nói tiền thuốc thang cho mẹ cô ta và học phí cho em trai đều từ túi của Kỷ Lâm Phong mà ra cả. Loại người dùng tình đổi tiền thế này, có xứng đáng nhận học bổng từ thiện không?"
Tiếng xì xào bắt đầu lan ra như một đám cháy rừng. Những ánh mắt ngưỡng mộ lúc nãy bỗng chốc biến thành sự khinh rẻ.
Diệp An đứng đó, chiếc bằng khen trên tay bỗng trở nên nặng nề như hàng ngàn cân sắt. Cô thấy đầu óc quay cuồng. Cô không sợ nghèo, nhưng cô sợ sự nỗ lực chân chính của mình bị bôi bẩn. Cô muốn lên tiếng, nhưng cổ họng đắng ngắt, không thốt nên lời.
"Câm mồm hết cho tôi!"
Một tiếng quát vang dội từ phía cửa hội trường khiến tất cả giật mình quay lại.
Kỷ Lâm Phong bước vào. Lần này, anh không mặc đồ thể thao hay áo khoác cũ, mà khoác lên mình bộ vest thủ công đắt giá, phong thái áp đảo của một người thừa kế thực thụ hiện rõ trong từng bước đi. Gương mặt anh lạnh lùng như tạc tượng, đôi mắt hằn lên những tia máu vì giận dữ.
Anh bước thẳng lên sân khấu, đứng chắn ngay trước mặt Diệp An, che khuất cô khỏi những ánh nhìn soi mói.
"Minh Thư, cô vừa nói cái gì?" Giọng Lâm Phong không cao nhưng mang theo áp lực nghẹt thở.
Minh Thư hơi chùn bước nhưng vẫn cố vớt vát: "Phong, em chỉ muốn mọi người thấy bộ mặt thật của cô ta... Cô ta tiếp cận anh vì tiền..."
Rắc!
Lâm Phong giật lấy chiếc micro trên bục, tiếng rít chói tai khiến cả hội trường rợn người.
"Thứ nhất, những bức ảnh này là tôi bám theo cô ấy, là tôi ép cô ấy phải nhận sự giúp đỡ nhưng cô ấy luôn từ chối. Thứ hai, tiền viện phí của mẹ cô ấy là do cô ấy thức trắng đêm dịch tài liệu cho công ty của gia đình tôi, đó là tiền lương sòng phẳng, không phải bố thí."
Lâm Phong quay sang nhìn toàn bộ sinh viên bên dưới, giọng nói đanh thép:
"Và điều cuối cùng, vụ cá cược mà các người hay bàn tán... đúng là có thật. Nhưng người thua cuộc là tôi. Tôi mới là kẻ hèn hạ đã dùng tình cảm để làm trò đùa, còn Tô Diệp An là người duy nhất nhìn thấu sự thối nát của tôi. Nếu ai còn dám dùng cái tên của tôi để bôi nhọ cô ấy, thì đó là đang đối đầu với cả tập đoàn họ Kỷ này."
Cả hội trường lặng ngắt như tờ. Minh Thư tái mét mặt mày, lủi thủi đi xuống sân khấu trong sự nhục nhã.
Lâm Phong quay lại nhìn Diệp An. Anh muốn đưa tay ra lau giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô, nhưng bàn tay anh khựng lại giữa không trung. Anh nhớ mình đã hứa sẽ không làm phiền cô nữa.
"Tôi xin lỗi. Lại làm hỏng ngày vui của em rồi." Anh nói khẽ, chỉ đủ cho hai người nghe.
Nói xong, anh quay người bước đi, bóng lưng cao lớn có chút cô độc. Nhưng lần này, Diệp An không đứng yên nữa. Cô nhìn chiếc bằng khen trên tay, rồi nhìn theo bóng lưng người đàn ông vừa mới xé nát lớp vỏ bọc hào nhoáng của chính mình chỉ để bảo vệ chút danh dự cuối cùng cho cô.
"Kỷ Lâm Phong!" Cô gọi lớn.
Anh dừng bước, nhưng không dám quay đầu lại.
"Vết xước trên mặt anh... đã bôi thuốc chưa?"
Chỉ một câu hỏi đơn giản, nhưng khiến trái tim Lâm Phong như muốn nổ tung. Cô đã thấy anh ở khu rừng hôm đó. Cô biết anh đã theo sát bảo vệ cô. Và quan trọng nhất... cô vẫn còn quan tâm đến anh.
Lâm Phong khẽ mỉm cười, một nụ cười không còn chút ngông cuồng nào: "Vẫn còn đau lắm. Nếu em không mắng tôi nữa, có lẽ nó sẽ nhanh lành hơn."
Dưới ánh đèn hội trường, lần đầu tiên sau chuỗi ngày tăm tối, một sợi dây liên kết mỏng manh nhưng bền chặt đã được nối lại. Thợ săn đã thực sự rơi vào bẫy, nhưng lần này, anh cam tâm tình nguyện không bao giờ thoát ra nữa.