MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Thợ Săn Sập BẫyChương 8

Khi Thợ Săn Sập Bẫy

Chương 8

1,037 từ · ~6 phút đọc

Sau buổi lễ náo loạn ấy, Kỷ Lâm Phong lẳng lặng lái xe đưa Diệp An về. Chiếc xe siêu sang màu bạc di chuyển chậm chạp qua những con phố đông đúc, rồi rẽ vào một khu vực lao động nghèo ở ngoại ô. Không gian trong xe im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ tích tắc, nhưng đó không phải là sự im lặng ngột ngạt của sự ghét bỏ, mà là sự ngập ngừng của những trái tim đang dần thấu hiểu.

"Dừng ở đây được rồi. Xe của anh không vào được hẻm đâu." Diệp An lên tiếng, tay chỉ vào một lối nhỏ chỉ vừa hai xe máy tránh nhau.

Lâm Phong tắt máy, anh nhìn con hẻm tối tăm, ẩm ướt sau cơn mưa, rồi nhìn sang Diệp An: "Để tôi xách túi giúp em. Đồ đạc hôm nay nhiều quá."

Diệp An định từ chối theo thói quen, nhưng khi thấy vết trầy xước trên trán anh — kết quả của việc anh âm thầm bảo vệ cô trong rừng — cô khẽ thở dài: "Vậy... anh có muốn vào nhà uống chén trà không? Dù sao tôi cũng nợ anh một lời cảm ơn."

Mắt Lâm Phong sáng lên, một niềm vui len lỏi trong lòng mà ngay cả khi thắng được những ván cược tiền tỷ anh cũng chưa từng có. Anh vội vàng mở cửa xe, xách túi tài liệu và giỏ quà mà ban tổ chức tặng cho cô, lon ton đi theo sau bóng dáng nhỏ nhắn của Diệp An.

Căn nhà của Diệp An nằm cuối con hẻm, nhỏ đến mức Lâm Phong cảm thấy nếu mình dang tay ra là có thể chạm được vào hai bức tường. Nhưng trái ngược với vẻ lụp xụp bên ngoài, bên trong lại cực kỳ sạch sẽ và thoang thoảng mùi hương của các loại lá thảo mộc.

"Mẹ, con về rồi. Hôm nay có bạn học ghé chơi ạ." Diệp An nói vọng vào gian phòng trong.

Một người phụ nữ gầy gò, sắc mặt hơi xanh xao nhưng ánh mắt rất hiền từ bước ra. Đó là bà Mai, mẹ của Diệp An. Nhìn thấy Lâm Phong — một chàng trai với khí chất ngời ngời nhưng gương mặt lại lấm lem vết trầy — bà không hề tỏ ra e dè.

"Chào cháu. Mau ngồi xuống đi, nhà hơi chật, cháu đừng chê nhé." Bà Mai mỉm cười, vội vã rót nước.

Lâm Phong lúng túng ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã sờn màu. Anh nhìn quanh, căn nhà chẳng có món đồ điện tử nào đắt giá, chỉ có những giá sách chất cao tận trần nhà và những khung hình gia đình cũ kỹ nhưng ấm áp.

Bữa cơm tối hôm đó chỉ có rau luộc, đậu phụ kho và một ít cá khô. Diệp An định vào bếp làm thêm món gì đó đãi khách nhưng Lâm Phong đã ngăn lại.

"Em cứ ngồi đi. Tôi... tôi thích ăn mấy món này lắm."

Anh nói thật lòng. Ở những bữa tiệc xa hoa, anh thường chỉ nhấm nháp vài miếng gan ngỗng hay trứng cá tầm rồi bỏ dở vì cảm thấy nhạt nhẽo. Nhưng hôm nay, khi ngồi trong gian bếp nhỏ, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, nhìn bà Mai gắp cho mình miếng cá khô, Lâm Phong bỗng thấy sống mũi cay cay.

"Cháu Phong này, Diệp An nhà cô nó bướng bỉnh lắm, nhưng nó là đứa sống tình cảm. Cảm ơn cháu đã đưa nó về nhé." Bà Mai vừa nói vừa nhìn con gái bằng ánh mắt tự hào.

Lâm Phong cúi đầu, giọng anh trầm xuống, chân thành đến lạ: "Cô ơi, thực ra là em ấy đã giúp cháu rất nhiều. Cháu mới là người cần phải cảm ơn em ấy."

Diệp An ngồi đối diện, chứng kiến gã thiếu gia kiêu ngạo thường ngày đang lóng ngóng học cách cầm đôi đũa tre, nhiệt tình ăn hết bát cơm trắng với rau luộc, lòng cô bỗng mềm đi. Cô nhận ra, đằng sau lớp vỏ bọc phá phách kia là một tâm hồn đang cực kỳ khao khát hơi ấm gia đình.

Sau bữa cơm, Diệp An tiễn Lâm Phong ra đầu hẻm. Trăng đêm nay rất sáng, soi rõ những vũng nước đọng trên lối đi.

"Nhà em... ấm áp thật." Lâm Phong đột ngột lên tiếng.

"Anh không thấy nó chật chội và nghèo nàn sao?" Diệp An hỏi, đôi mắt phản chiếu ánh trăng.

Lâm Phong dừng lại, anh quay sang nhìn cô, giọng nói chân thành chưa từng có: "Biệt thự của tôi rất lớn, nhưng tối nào tôi cũng phải uống rượu mới ngủ được vì nó quá lạnh lẽo. Diệp An, em có một kho báu mà tôi dùng tất cả tài sản của mình cũng không đổi được."

Anh tiến lại gần một bước, hơi thở hòa quyện vào không khí đêm thanh mát: "Về vụ cá cược... tôi sẽ không xin lỗi nữa, vì tôi biết lỗi lầm đó không thể xóa nhòa bằng một câu nói. Nhưng tôi xin em, đừng đẩy tôi ra xa. Hãy cho tôi một cơ hội để bắt đầu lại... không phải tư cách một người đi săn, mà là một người bạn thực sự."

Diệp An nhìn anh thật lâu. Trong đôi mắt ấy, cô không còn thấy sự ngạo mạn của Kỷ Lâm Phong mà cô từng ghét cay ghét đắng. Cô chỉ thấy một gã trai đang lạc lối và vừa tìm thấy một ngọn đèn le lói.

"Ngày mai, nếu anh đến thư viện đúng giờ và không ngủ gật..." Diệp An khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng như gió thoảng qua, "Tôi sẽ cho anh mượn bản thảo nghiên cứu của tôi."

Lâm Phong ngẩn người, rồi anh bật cười rạng rỡ. Đó là nụ cười hạnh phúc nhất của anh từ đầu câu chuyện đến giờ.

Chiếc xe màu bạc rời đi, để lại một chàng trai đang ngân nga một giai điệu vui vẻ, và một cô gái đứng dưới mái hiên, bắt đầu tin rằng: Có những người "hư" không phải vì họ xấu, mà vì họ chưa được gặp đúng người để trở nên "ngoan".