Rời khỏi con hẻm nhỏ của Diệp An, dư vị của bát cơm trắng và miếng cá khô vẫn còn đọng lại trong lòng Lâm Phong, ấm áp và chân thật. Nhưng khi chiếc siêu xe màu bạc tiến vào cổng căn biệt thự họ Kỷ, không khí bỗng chốc thay đổi. Sự hào nhoáng, xa hoa thường ngày giờ đây lại mang vẻ lạnh lẽo, trang nghiêm như một nấm mồ dát vàng.
Lâm Phong bước vào phòng khách, nụ cười trên môi tắt ngấm khi nhìn thấy một bóng người đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da, tay cầm tập hồ sơ, đôi mắt sắc lẹm sau gọng kính vàng.
Đó là Kỷ Trọng Lân — cha của anh, người đàn ông được mệnh danh là "sói già" trên thương trường.
"Muộn rồi mới về sao? Ta tưởng con đang bận rộn với ván cược nào đó ở trường?" Giọng ông Kỷ trầm và lạnh, không hề có chút hơi ấm của tình phụ tử.
Lâm Phong siết chặt tay, cố giữ vẻ thản nhiên: "Hóa ra tai mắt của cha vẫn hoạt động tốt như vậy."
Phịch.
Ông Kỷ ném tập hồ sơ lên bàn. Đó là lý lịch trích ngang của Tô Diệp An, kèm theo những bức ảnh chụp cô ở tiệm bánh và nhà trọ.
"Một con bé bán bánh mì? Một gia đình có mẹ bệnh tật và đứa em trai nheo nhóc? Lâm Phong, con chơi bời ta không cấm, nhưng để một đứa con gái tầng lớp này làm ảnh hưởng đến bộ mặt của tập đoàn thì ta không cho phép."
"Cô ấy có tên, tên là Tô Diệp An. Và cô ấy không phải là 'thứ' để cha mang ra đo đạc bằng tiền bạc!" Lâm Phong gằn giọng, nỗi uất ức tích tụ bao năm bỗng chốc bùng phát.
Ông Kỷ đứng dậy, sải bước đến trước mặt con trai. Ông ta cao hơn anh nửa cái đầu, ánh mắt áp đảo khiến không gian như bị rút hết oxy:
"Con nên nhớ, cái xe con đi, số tiền con tiêu, ngay cả danh xưng 'Kỷ thiếu gia' cũng là từ ta mà ra. Ta có thể để con tự do phá phách, nhưng nếu con định nghiêm túc với loại con gái này, ta sẽ khiến cô ta biến mất khỏi thành phố này chỉ trong một đêm."
Lâm Phong cười lạnh, một nụ cười đầy cay đắng: "Cha định làm gì? Dùng tiền mua chuộc hay dùng quyền lực để ép cô ấy nghỉ học? Cha luôn dùng cách đó với mẹ, và giờ cha định dùng nó với người tôi yêu sao?"
Chát!
Một cái tát nảy lửa khiến mặt Lâm Phong lệch sang một bên. Căn phòng lặng ngắt.
"Đừng bao giờ nhắc đến mẹ con trước mặt ta." Ông Kỷ thu tay lại, giọng nói khôi phục vẻ tàn nhẫn thường ngày. "Ngày mai, ta sẽ đưa con sang Singapore để quản lý chi nhánh mới. Nếu con không đi, đừng trách ta động đến tiệm bánh mì đó."
Sáng hôm sau. Thư viện.
Diệp An ngồi ở chỗ cũ, cô đã chuẩn bị sẵn bản thảo và một túi trà thảo mộc nhỏ mà mẹ cô bảo gửi cho "cậu bạn hiền lành". Cô thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn về phía cửa, tim khẽ lỗi một nhịp mỗi khi có ai đó bước vào.
Nhưng Kỷ Lâm Phong không đến.
Một tiếng, hai tiếng... rồi cả buổi sáng trôi qua.
Thay vào đó, một người đàn ông mặc vest đen lịch lãm xuất hiện, đặt lên bàn cô một chiếc phong bì dày cộm và một tấm thẻ danh thiếp.
"Cô Tô, chủ tịch Kỷ muốn gặp cô. Nếu cô là người thông minh, chắc cô biết mình nên làm gì để tốt cho cả hai bên."
Diệp An nhìn tấm thẻ danh thiếp in nổi tên "Kỷ Trọng Lân", cảm giác lạnh lẽo từ sống lưng lan ra khắp cơ thể. Cô không nhìn chiếc phong bì tiền, cô chỉ nhìn ra cửa thư viện, nơi nắng đang nhạt dần.
Hóa ra, thế giới của anh và cô không chỉ cách nhau bằng một con hẻm, mà là cả một đại dương đầy sóng dữ.
Ở một góc khuất của sân trường, Lâm Phong đang đứng sau một cái cây, bàn tay đấm mạnh vào thân cây đến mức chảy máu. Anh nhìn thấy thuộc hạ của cha mình tiếp cận Diệp An, nhìn thấy sự bàng hoàng trong mắt cô, nhưng anh không thể bước ra. Vì anh biết, nếu lúc này anh xuất hiện, cha anh sẽ thực sự ra tay tàn nhẫn hơn.
Lâm Phong lấy điện thoại ra, nhắn một tin nhắn cuối cùng trước khi bị quản gia thu giữ máy: "Đợi tôi. Dù bất cứ chuyện gì xảy ra, cũng hãy tin rằng tôi chưa bao giờ xem em là một trò chơi."
Diệp An nhìn tin nhắn, rồi nhìn người đàn ông mặc đồ đen trước mặt. Cô từ tốn đẩy chiếc phong bì lại, đứng dậy, giọng nói bình thản nhưng đanh thép:
"Cảm ơn lòng tốt của Chủ tịch Kỷ. Nhưng bánh mì ở tiệm chúng tôi bán theo ổ, không bán theo phong bì. Nếu ông ấy muốn gặp, tôi sẽ tự đến."