Trụ sở tập đoàn Kỷ Thị là một tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, sừng sững giữa trung tâm thành phố như một biểu tượng của quyền lực tuyệt đối. Tô Diệp An đứng trước sảnh, bộ đồ sinh viên giản dị và chiếc túi vải của cô trông thật lạc lõng giữa những bộ vest lịch lãm và mùi nước hoa đắt tiền.
Cô hít một hơi thật sâu, chỉnh lại gọng kính rồi bước vào.
Văn phòng của Chủ tịch Kỷ nằm ở tầng cao nhất. Khi cánh cửa gỗ lim nặng nề mở ra, một mùi xì gà nồng đậm và hơi lạnh từ máy điều hòa phả vào mặt cô. Kỷ Trọng Lân ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, không ngẩng đầu lên, để mặc cô đứng đó suốt năm phút như một đòn tâm lý nhằm hạ bệ đối phương.
"Cô Tô, cô có biết mỗi phút của tôi đáng giá bao nhiêu tiền không?" Ông Kỷ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói khô khốc.
"Cháu không biết giá tiền mỗi phút của bác, nhưng cháu biết giá trị của sự tôn trọng." Diệp An bình thản đáp, cô tự mình kéo ghế ngồi xuống đối diện ông, tư thế ngay ngắn. "Bác gọi cháu đến đây chắc không phải để thảo luận về kinh tế học."
Kỷ Trọng Lân hơi ngạc nhiên trước sự cứng cỏi của cô gái nhỏ bé này. Ông đẩy một xấp chi phiếu trống qua bàn.
"Lâm Phong là người thừa kế duy nhất của Kỷ Thị. Nó có thể chơi bời với cô, nhưng nó không thể cưới cô. Điền một con số cô muốn và rời khỏi nó, trước khi tôi dùng biện pháp mạnh hơn."
Diệp An nhìn tờ chi phiếu, rồi ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của người đàn ông quyền lực:
"Bác nghĩ tiền có thể giải quyết được mọi thứ, kể cả sự cô đơn của con trai bác sao? Bác có biết Lâm Phong thích ăn gì không? Bác có biết anh ấy luôn phải bật đèn khi ngủ vì sợ sự tĩnh lặng của căn biệt thự này không?"
"Đừng có dùng những lời lẽ rẻ tiền đó để dạy bảo tôi!" Ông Kỷ đập bàn.
"Cháu không dạy bảo bác. Cháu chỉ thấy tiếc cho bác." Diệp An đứng dậy, đẩy tờ chi phiếu về phía ông. "Bác có rất nhiều tiền, nhưng bác không có một người con trai thực sự. Bác chỉ có một con rối mang tên Kỷ Lâm Phong. Cháu không cần tiền của bác, vì tình cảm mà anh ấy dành cho cháu... bác không đủ giàu để mua lại đâu."
Cùng lúc đó, tại căn biệt thự họ Kỷ.
Kỷ Lâm Phong đang bị nhốt trong phòng, hai vệ sĩ đứng canh cửa. Điện thoại bị thu giữ, hộ chiếu đã nằm trong tay quản gia. Chỉ còn hai tiếng nữa là chuyến bay sang Singapore sẽ cất cánh.
Anh ngồi trên giường, nhìn vào vết máu khô trên tay mình từ đêm qua. Một cảm giác uất nghẹn dâng lên. Suốt 20 năm qua, anh đã sống như một kẻ tầm gửi, dùng tiền của cha để che đậy sự trống rỗng, dùng vẻ ngoài "bad boy" để trả thù sự bỏ rơi của gia đình. Nhưng giờ đây, anh đã có một lý do để thực sự trở thành một người đàn ông.
"Lâm Phong, xe đã chờ sẵn." Giọng ông quản gia già vang lên ngoài cửa.
Lâm Phong đứng dậy, anh không phản kháng. Anh lẳng lặng thu xếp một vài món đồ vào ba lô, nhưng không phải quần áo hiệu, mà là cuốn giáo trình Ngôn ngữ học cũ kỹ của Diệp An và mẩu giấy xé dán mà anh đã nhặt lại từ thùng rác.
Khi bước xuống sảnh, anh thấy cha mình vừa trở về từ công ty, gương mặt ông hiện rõ vẻ bực dọc — điều hiếm khi xảy ra với một người lão luyện như ông.
"Đi đi. Sang đó và tỉnh ngộ lại." Ông Kỷ gằn giọng.
Lâm Phong dừng bước ngay trước cửa chính. Anh rút chiếc thẻ đen (Black Card) — biểu tượng của quyền lực và tiền bạc vô hạn mà cha đã cho — đặt lên chiếc bàn đá cẩm thạch. Anh tháo luôn chiếc đồng hồ Patek Philippe và ném chìa khóa xe siêu sang xuống sàn.
"Cha nói đúng. Con nên tỉnh ngộ." Lâm Phong nhìn thẳng vào cha mình, ánh mắt chưa bao giờ kiên định đến thế. "Những thứ này là của cha, giờ con trả lại hết. Từ giây phút này, con không còn là Kỷ thiếu gia của tập đoàn Kỷ Thị nữa."
"Mày nói cái gì?" Ông Kỷ sững sờ.
"Con sẽ đi, nhưng không phải đi Singapore. Con sẽ đi tìm cuộc sống của chính mình. Nếu cha muốn dùng tiệm bánh mì hay học bổng của Diệp An để đe dọa, thì cha cứ làm đi. Nhưng nếu cô ấy mất đi một thứ, con sẽ tự tay phá hủy một thứ của cha. Cha biết con điên đến mức nào mà."
Nói rồi, Lâm Phong khoác ba lô lên vai, hiên ngang bước ra khỏi cánh cửa biệt thự, mặc cho tiếng quát tháo của cha vang động phía sau. Anh đi bộ ra khỏi khu biệt thự cao cấp, dưới cái nắng gắt của buổi trưa, mồ hôi nhễ nhại nhưng lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ.
Diệp An đang đi bộ trên vỉa hè, lòng nặng trĩu những lo âu, thì một chiếc xe máy cũ kỹ (anh đã dùng chút tiền lẻ cuối cùng trong túi để mua lại của một người thợ sửa xe ven đường) đỗ xịch ngay trước mặt.
Chàng trai trên xe không còn bộ vest bóng bẩy, áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi, gương mặt có chút nhếch nhác nhưng nụ cười lại rạng rỡ như ánh mặt trời.
"Tô Diệp An! Tôi thất nghiệp rồi, cũng không có nhà để về. Cô có nỡ để một người 'ngoan' đột xuất như tôi chết đói ngoài đường không?"
Diệp An nhìn anh, đứng hình mất mấy giây, rồi đột nhiên bật cười. Nước mắt cô trào ra, cô chạy lại ôm chầm lấy anh giữa phố phường đông đúc.
"Đồ ngốc này... Anh thực sự bỏ hết rồi sao?"
"Không, tôi vừa tìm thấy thứ quý giá nhất rồi." Lâm Phong ôm chặt cô, thì thầm.
Ván cược đã thực sự hạ màn. Kẻ đi săn đã mất tất cả, nhưng lại lần đầu tiên cảm thấy mình giàu có nhất thế gian.