MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Thợ Săn Sập BẫyChương 11

Khi Thợ Săn Sập Bẫy

Chương 11

913 từ · ~5 phút đọc

Sáng sớm, tại một dãy trọ bình dân nằm sâu trong hẻm.

Kỷ Lâm Phong tỉnh dậy trên một chiếc giường đơn kê sát cửa sổ. Ánh nắng gắt gỏng của Sài Gòn xuyên qua tấm rèm mỏng, chiếu thẳng vào mặt anh. Anh quờ tay định tìm chiếc chuông để gọi quản gia mang cà phê lên, nhưng thứ anh chạm phải chỉ là một bức tường vôi hơi bong tróc và chiếc quạt điện cũ đang kêu "o o" đầy mệt mỏi.

Lâm Phong ngồi bật dậy, nhìn căn phòng rộng chưa đầy 15 mét vuông mà Diệp An đã giúp anh thuê gấp tối qua. Một bộ quần áo treo trên móc, một chiếc gương nhỏ bị nứt góc và cái nóng hầm hập bắt đầu bốc lên từ mái tôn.

Anh khẽ bật cười, nụ cười có chút tự giễu: "Kỷ Lâm Phong ơi là Kỷ Lâm Phong, mày đúng là điên thật rồi."

Nhưng khi nhìn thấy mẩu giấy Diệp An để lại trên bàn kèm theo một ổ bánh mì kẹp thịt còn nóng hổi: "Ăn sáng rồi qua tiệm làm việc. Đừng có đi trễ, ông chủ 'mới'!", anh bỗng thấy căn phòng này còn dễ chịu hơn cả phòng ngủ dát vàng ở biệt thự.

Tại tiệm bánh mì "Nắng Sớm"

Ngày đầu tiên làm việc của "Kỷ thường dân" bắt đầu bằng một thảm họa.

"Lâm Phong! Anh bỏ quá nhiều bơ rồi, ổ bánh này khách sẽ ngấy lắm!" Diệp An hốt hoảng giật lấy con dao phết bơ từ tay anh.

"Tôi thấy bơ thơm mà? Ở nhà tôi người ta cho nhiều hơn thế này..." Lâm Phong lúng túng, tay chân lóng ngóng.

"Ở đây là bánh mì bình dân, anh bán thế này thì tiệm phá sản mất!" Diệp An lườm anh một cái sắc lẹm, nhưng sâu trong mắt lại là sự buồn cười.

Nhìn gã công tử từng cầm lái những chiếc xe hàng chục tỷ đồng, giờ đây lại đang nghiêm túc học cách cắt dưa leo và gói bánh vào giấy báo, khách hàng trong hẻm ai nấy đều tò mò. Đặc biệt là các cô gái trẻ, họ vốn đã nghe danh "nam thần" của trường, giờ thấy anh đứng bán bánh mì thì kéo đến nườm nượp.

"Anh ơi, cho em một ổ... ít cay, nhiều nụ cười của anh được không ạ?" Một cô gái trẻ lém lỉnh trêu chọc.

Lâm Phong theo thói quen định nhếch môi tung chiêu thả thính, nhưng chợt thấy Diệp An đang đứng sau quầy, tay cầm cây kéo cắt bánh mì kêu "lách tách" đầy đe dọa. Anh lập tức thu lại nụ cười, mặt nghiêm nghị đáp:

"Xin lỗi em, tiệm chỉ bán bánh mì, không bán nụ cười. Một ổ 15 ngàn, cảm ơn."

Diệp An khẽ mỉm cười hài lòng. Con sói này... có vẻ bắt đầu biết nghe lời rồi.

Buổi chiều trên xe buýt

Đây mới thực sự là thử thách lớn nhất của Kỷ Lâm Phong. Vì muốn tiết kiệm tiền xăng cho chiếc xe máy cũ, Diệp An ép anh phải đi xe buýt cùng cô để đến thư viện.

Lâm Phong đứng giữa dòng người chen chúc, mùi mồ hôi, mùi thức ăn và tiếng ồn ào khiến anh choáng váng. Anh bị một người phụ nữ xách giỏ cá quẹt vào quần, bị một cậu bé dẫm lên đôi giày hiệu (món đồ duy nhất anh mang theo từ nhà).

Anh định nổi cáu, nhưng khi thấy Diệp An đang chật vật đứng vững giữa đám đông, anh lập tức vươn cánh tay dài ra, bao bọc lấy cô vào lòng, tạo thành một không gian riêng biệt giữa sự lộn xộn của xe buýt.

"Anh ổn không?" Diệp An ngẩng đầu hỏi, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của anh.

"Không ổn chút nào." Lâm Phong nhăn mặt, nhưng đôi tay vẫn giữ chặt cô không buông. "Nhưng nếu đi xe buýt mà được ôm em thế này... thì ngày nào tôi cũng đi."

Diệp An đỏ mặt, vội cúi xuống: "Đồ dẻo miệng, anh không đổi tính được sao?"

"Tôi đổi rồi mà. Giờ tôi chỉ dẻo miệng với một mình em thôi."

Bữa tối vỉa hè

Sau một ngày làm việc mệt nhoài, Lâm Phong lần đầu tiên được nếm trải cảm giác cầm những đồng tiền do chính sức lao động của mình làm ra. Anh nhìn 200 ngàn tiền công trong tay, cảm thấy nó nặng hơn cả xấp tiền đô mà cha anh từng ném vào mặt.

Họ ngồi bệt trên vỉa hè, ăn một bát hủ tiếu gõ bốc khói.

"An này," Lâm Phong vừa thổi bát hủ tiếu vừa nói, "Hóa ra cuộc sống của em... vất vả hơn tôi tưởng rất nhiều."

"Anh hối hận rồi à?" Diệp An nhìn anh, ánh mắt hơi lo lắng.

Lâm Phong lắc đầu, anh nhìn lên bầu trời đêm của Sài Gòn, nơi những ngôi sao bị ánh đèn thành phố che khuất.

"Không. Tôi chỉ hối hận vì đã lãng phí quá nhiều thời gian để sống một cuộc đời vô nghĩa. Diệp An, cảm ơn em đã kéo tôi xuống đất. Mặc dù đất hơi cứng và hủ tiếu hơi cay, nhưng tôi thấy mình... đang sống."

Anh cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, lần này không phải là một cái nắm tay của kẻ đi chinh phục, mà là sự gắn kết của hai tâm hồn đang cùng nhau bắt đầu một hành trình mới.