MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Thợ Săn Sập BẫyChương 12

Khi Thợ Săn Sập Bẫy

Chương 12

1,035 từ · ~6 phút đọc

Cơ thể của Kỷ Lâm Phong cuối cùng cũng "đình công".

Sau một tuần làm việc quần quật từ sáng sớm đến đêm muộn, ăn những bữa cơm vỉa hè và ngủ trong căn phòng trọ nóng như lò bánh mì, gã thiếu gia vốn quen với nhung lụa đã đổ bệnh. Cơn sốt ập đến bất ngờ vào giữa đêm, khiến anh rơi vào trạng thái mê man, cả người nóng hầm hập như hòn than.

Sáng sớm, không thấy Lâm Phong qua tiệm bánh, Diệp An lo lắng chạy qua dãy trọ. Cô gõ cửa liên hồi nhưng chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ bên trong. Dùng chìa khóa dự phòng mở cửa, Diệp An hốt hoảng khi thấy Lâm Phong đang co quắp trên chiếc giường đơn, gương mặt đỏ gay, mồ hôi vã ra như tắm.

"Lâm Phong! Anh tỉnh lại đi!"

Cô chạm tay vào trán anh rồi rụt lại ngay lập tức. "Nóng quá... anh sốt cao quá rồi."

Trong cơn mê sảng, Lâm Phong nắm chặt lấy tay Diệp An, giọng thều thào không ra hơi: "Mẹ... con không đi Singapore đâu... đừng bắt con đi..."

Trái tim Diệp An thắt lại. Hóa ra ngay cả trong giấc mơ, nỗi ám ảnh về sự áp đặt của gia đình vẫn bủa vây lấy anh. Cô thở dài, vội vàng đi mua thuốc, nấu một bát cháo trắng hành gừng và bắt đầu chườm đá cho anh.

Suốt bốn tiếng đồng hồ, Diệp An kiên nhẫn thay khăn, lau mát cho anh. Nhìn người đàn ông từng kiêu ngạo tuyên bố "tán đổ cả thế giới" giờ đây lại nằm yếu ớt thế này, cô thấy vừa thương vừa giận. Cô giận anh vì đã quá liều lĩnh, nhưng lại thương anh vì sự liều lĩnh đó đều là vì cô.

Đến gần trưa, Lâm Phong lờ đờ mở mắt. Hình ảnh đầu tiên anh thấy là Diệp An đang gục đầu bên cạnh giường, đôi tay vẫn còn cầm chiếc khăn ướt.

"An..." Anh khàn giọng gọi.

Diệp An giật mình tỉnh dậy, thấy anh đã tỉnh, cô liền sờ trán anh: "May quá, hạ sốt rồi. Anh làm tôi sợ chết khiếp đấy."

"Tôi... tôi làm phiền em rồi đúng không?" Lâm Phong cười khổ, định ngồi dậy nhưng đầu óc vẫn còn quay cuồng.

"Anh nằm yên đó đi. Ăn hết bát cháo này rồi uống thuốc." Diệp An nghiêm giọng, nhưng động tác thổi cháo cho bớt nóng của cô lại vô cùng dịu dàng.

Lâm Phong nhìn cô, cảm giác ấm áp này còn hiệu quả hơn bất kỳ loại thuốc đắt tiền nào. Anh ngoan ngoãn ăn từng thìa cháo, thầm nghĩ: Hóa ra bị bệnh cũng có cái giá của nó.

Thế nhưng, sự yên bình đó không kéo dài được lâu.

Tiếng gầm rú của động cơ xe thể thao đột ngột vang lên đầu con hẻm, phá tan không gian tĩnh lặng của khu trọ nghèo. Một chiếc Porsche màu cam rực rỡ dừng lại, nổi bật một cách lố bịch giữa những bức tường rêu mốc.

Thành và đám bạn cũ ở SkyLine bước xuống xe, bịt mũi vì mùi ẩm thấp rồi nghênh ngang đi vào dãy trọ. Chúng dừng lại trước căn phòng số 7 của Lâm Phong.

"Ối chà chà! Nhìn xem ai đây? Đây có phải là 'Chiến thần sát gái' của nhóm chúng ta không?" Thành bước vào, nhìn quanh căn phòng nhỏ hẹp với ánh mắt khinh bỉ. "Phong ơi là Phong, cậu xuống cấp đến mức này rồi sao?"

Lâm Phong cố gượng dậy, ánh mắt sắc lẹm nhìn đám bạn: "Cút khỏi đây."

"Kìa, anh em đến thăm cậu mà." Một đứa khác cười khẩy, ném một xấp tiền lên giường. "Thấy cậu khổ quá, tụi này gom ít tiền lẻ cho cậu mua thuốc. Thôi, đừng diễn kịch nữa. Về đi, xin lỗi ông già một câu, rồi lại lên xe sang, vào bar uống rượu. Chứ ở đây với cô nàng mọt sách này, cậu định ăn bánh mì cả đời à?"

Diệp An đứng dậy, chắn trước mặt Lâm Phong. Cô nhìn thẳng vào mắt Thành, giọng nói đanh thép:

"Các người giàu có, nhưng các người không có tư cách để xúc phạm anh ấy. Anh ấy đang sống bằng sức lao động của mình, điều mà những kẻ chỉ biết tiêu tiền của bố mẹ như các người không bao giờ hiểu được. Mời các người ra cho, người bệnh cần nghỉ ngơi."

"Cô..." Thành định sấn tới nhưng Lâm Phong đã kịp nắm lấy cổ tay hắn, dù đang bệnh nhưng lực tay của anh vẫn khiến Thành phải nhăn mặt.

"Nghe cô ấy nói chưa? Cút. Trước khi tôi dùng cái tay 'lao động' này đập nát cái Porsche của cậu."

Đám bạn tức tối bỏ về, không quên để lại những lời mỉa mai cay nghiệt. Căn phòng yên tĩnh trở lại, nhưng không khí bỗng chốc trở nên trĩu nặng. Lâm Phong cúi đầu nhìn xấp tiền trên giường, đôi môi mím chặt. Anh cảm thấy nhục nhã, không phải vì sự nghèo khó, mà vì anh đã để Diệp An phải chịu đựng sự xúc phạm này cùng mình.

"Đừng để ý đến họ." Diệp An nhẹ nhàng thu dọn xấp tiền, nhét vào túi áo của Thành (anh ta bỏ quên lúc nãy ở cửa) rồi quay lại nắm tay Lâm Phong. "Với tôi, anh của hiện tại đáng giá hơn vạn lần cái gã Kỷ thiếu gia ngày trước."

Lâm Phong ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Diệp An. Anh kéo cô vào một cái ôm thật chặt, tựa cằm lên vai cô.

"An này... nếu một ngày nào đó tôi thực sự không có gì cả, em vẫn sẽ ở bên cạnh tôi chứ?"

"Nếu anh vẫn là gã khờ biết phết bơ bánh mì, thì tôi sẽ không đi đâu cả."

Dưới ánh nắng nhạt của buổi chiều, trong căn phòng trọ nhỏ bé, hai tâm hồn vốn dĩ thuộc về hai thế giới khác nhau, giờ đây đã thực sự hòa làm một. Nhưng sóng gió vẫn chưa kết thúc, vì cha của Lâm Phong chắc chắn sẽ không để con trai mình "vui vẻ" lâu như vậy.