MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Thợ Săn Sập BẫyChương 13

Khi Thợ Săn Sập Bẫy

Chương 13

1,150 từ · ~6 phút đọc

Nếu như Kỷ Lâm Phong nghĩ rằng việc mình rời bỏ gia đình là một đòn giáng mạnh vào cha mình, thì anh đã lầm. Đối với một người như Kỷ Trọng Lân, quân cờ chỉ thực sự mất giá trị khi nó không còn nằm trong tầm kiểm soát. Và để đưa con trai trở lại, ông sẵn sàng đạp nát sự bình yên ít ỏi mà Diệp An đang có.

Sáng sớm, khi Diệp An đang chuẩn bị xách làn đi chợ, một cuộc điện thoại từ bệnh viện khiến cô rụng rời tay chân.

"Cô Tô, hồ sơ bệnh án của bà Mai vừa có sự thay đổi. Thuốc đặc trị hiện tại đã hết suất bảo hiểm, và chúng tôi buộc phải chuyển bà sang phòng dịch vụ đặc biệt theo chỉ đạo từ cấp trên. Chi phí sẽ tăng gấp năm lần."

Diệp An thấy tai mình ù đi. "Tại sao lại đột ngột như vậy? Mẹ tôi đang đáp ứng thuốc rất tốt mà?"

"Tôi xin lỗi, đây là lệnh từ phía hội đồng quản trị bệnh viện."

Diệp An đứng lặng giữa con hẻm, hơi lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên tim. Cô thừa biết "hội đồng quản trị" đó là ai. Kỷ Thị vốn là nhà tài trợ lớn nhất cho bệnh viện này.

Một giờ sau, tại văn phòng cao cấp của tập đoàn Kỷ Thị.

Lần này, Diệp An không còn ngồi đối diện với ông Kỷ một cách tự tin như lần trước. Cô đứng đó, đôi vai khẽ run vì vừa lo lắng cho mẹ, vừa phẫn nộ trước sự hèn hạ của người đàn ông quyền lực trước mặt.

Kỷ Trọng Lân thong thả nhấp một ngụm trà, không thèm nhìn cô.

"Bác muốn gì ở cháu?" Diệp An vào thẳng vấn đề, giọng cô nghẹn lại.

"Ta đã nói rồi, ta không muốn thấy con trai mình đi bán bánh mì và ở trong căn phòng trọ rẻ tiền." Ông Kỷ đặt tách trà xuống, tiếng gốm sứ chạm mặt bàn nghe lạnh lẽo. "Mẹ cô cần một ca phẫu thuật tại Singapore để dứt điểm căn bệnh. Ta đã chuẩn bị xong tất cả: bác sĩ giỏi nhất, chi phí hậu phẫu, và một tài khoản đủ để em trai cô du học."

Ông dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Diệp An bằng ánh mắt của một kẻ đi săn lão luyện:

"Đổi lại, cô phải khiến Lâm Phong tin rằng cô tiếp cận nó chỉ vì vụ cá cược, rằng cô đã nhận tiền của ta và chưa bao giờ yêu nó. Chỉ khi nó tuyệt vọng hoàn toàn, nó mới chịu trở về làm người thừa kế của Kỷ Thị."

"Bác định bắt cháu đóng vai một kẻ hám tiền để anh ấy hận cháu cả đời sao?" Nước mắt Diệp An rơi xuống. "Bác là cha anh ấy, sao bác có thể tàn nhẫn với trái tim của chính con trai mình như vậy?"

"Ta đang cứu nó khỏi sự tầm thường!" Ông Kỷ quát lên. "Cô có hai mươi bốn giờ để lựa chọn. Hoặc là tình yêu cao thượng của cô và nhìn mẹ cô chết dần, hoặc là sự thù hận của nó và mạng sống của mẹ cô. Chọn đi."

Diệp An bước ra khỏi tòa nhà kính, nắng trưa gắt gỏng như muốn thiêu cháy cô. Cô lang thang trên phố như một xác không hồn. Cô nhìn thấy Lâm Phong đang đứng ở đầu hẻm, trên tay cầm một chiếc quạt điện mới mua, mồ hôi nhễ nhại nhưng nụ cười lại rạng rỡ khi thấy cô.

"An! Nhìn này, tôi vừa làm thêm ca đêm ở kho hàng và mua được cái này cho phòng em. Từ giờ em sẽ không bị nóng nữa."

Anh chạy lại, hào hứng khoe "chiến tích" của mình. Nhìn gương mặt đầy bụi bẩn nhưng ánh mắt lấp lánh sự chân thành của anh, lòng Diệp An đau như có ngàn mũi dao đâm.

Cô phải làm sao đây? Cô không thể để mẹ chết. Nhưng nếu cô nói ra sự thật tàn nhẫn kia, cô sẽ giết chết linh hồn của người đàn ông này — người vừa mới học cách tin tưởng vào thế giới.

"An? Sao em lại khóc? Có chuyện gì à?" Lâm Phong buông chiếc quạt xuống, lo lắng ôm lấy mặt cô.

Diệp An nhìn anh, cô cố gắng ghi nhớ từng đường nét trên khuôn mặt này, từ vết sẹo nhỏ trên trán đến ánh mắt tràn ngập yêu thương kia. Cô đột ngột đẩy tay anh ra, ánh mắt trở nên lạnh lùng đến xa lạ.

"Kỷ Lâm Phong... tôi mệt rồi."

"Em mệt sao? Để tôi đưa em về nghỉ nhé?" Anh vẫn dịu dàng, không hề hay biết bão tố sắp ập đến.

"Không. Ý tôi là tôi mệt mỏi với cuộc sống nghèo nàn này rồi." Diệp An ép mình phải thốt ra những lời cay độc nhất. "Tôi cứ ngỡ theo anh thì sẽ có cuộc sống vương giả, ai ngờ anh lại bỏ nhà đi để làm một kẻ làm thuê hèn kém. Anh nhìn đi, một cái quạt điện rẻ tiền này thì có ích gì? Tôi cần tiền, tôi cần nhà lầu, xe hơi... thứ mà anh bây giờ không có."

Lâm Phong sững sờ, đôi tay đang định ôm cô khựng lại giữa không trung. Anh cười gượng: "Em đang đùa đúng không? An, em không phải hạng người đó..."

"Tôi chính là hạng người đó!" Diệp An hét lên, cô rút trong túi ra tấm chi phiếu mà ông Kỷ đã đưa (cô buộc phải cầm để diễn kịch). "Cha anh nói đúng, tình yêu không ăn được. Ông ấy đã cho tôi thứ tôi muốn. Vụ cá cược đó... thật ra tôi mới là người thắng, vì tôi đã khiến một thiếu gia như anh phải quỳ lụy dưới chân tôi."

Bộp.

Chiếc quạt điện rơi xuống đất, vỡ tan.

Lâm Phong nhìn Diệp An, đôi mắt anh từ ngỡ ngàng chuyển sang trống rỗng, rồi dần dần sụp đổ. Những gì anh vừa xây dựng, niềm tin anh vừa tìm thấy, tất cả hóa thành tro bụi chỉ trong một khoảnh khắc.

"Em... em nói thật sao?" Giọng anh run rẩy.

"Thật. Anh về đi, về làm thiếu gia của anh đi. Đừng làm phiền cuộc sống giàu sang sắp tới của tôi nữa."

Diệp An quay lưng đi, cô chạy thật nhanh vào trong hẻm. Cô không dám ngoái đầu lại vì cô biết, nếu nhìn thấy bóng dáng cô độc và tuyệt vọng của Lâm Phong lúc này, cô sẽ gục ngã mất.

Phía sau cô, Kỷ Lâm Phong đứng lặng dưới nắng, bóng anh đổ dài trên mặt đất, trông thảm hại và đổ nát hơn bất cứ lúc nào. Bầu trời xanh thẳm trên cao như đang mỉa mai một kẻ vừa đánh cược cả cuộc đời để rồi nhận về một cú lừa cay đắng.