Cánh cửa gỗ của căn biệt thự họ Kỷ một lần nữa mở ra, nhưng lần này không có tiếng cãi vã, không có những bước chân ngông cuồng. Kỷ Lâm Phong bước vào, áo sơ mi ướt đẫm nước mưa và mồ hôi, đôi mắt vẩn đục những tia máu.
Ông Kỷ Trọng Lân ngồi ở phòng khách, nhìn con trai mình như nhìn một món đồ chơi đã hỏng nhưng vừa được sửa chữa lại.
"Về rồi sao?"
Lâm Phong không nhìn cha, anh chỉ nói bằng một giọng khàn đặc, vô hồn: "Tôi sẽ sang Singapore. Tôi sẽ làm tất cả những gì ông muốn. Nhưng ông phải giữ lời hứa, ca phẫu thuật của mẹ cô ấy phải diễn ra ngay lập tức."
"Được. Chỉ cần con trở thành người kế vị xứng đáng, ta không tiếc vài tỷ bạc."
Đêm đó, Lâm Phong đứng trên ban công phòng mình, nhìn xuống đôi bàn tay trắng trẻo nhưng đầy vết chai sạn vì làm thuê những ngày qua. Anh lấy bật lửa, đốt cháy bức hình thẻ của Diệp An. Ngọn lửa liếm dần vào gương mặt thanh tú trong ảnh, tàn tro bay lả tả vào màn đêm đen kịt.
Anh không khóc. Những giọt nước mắt cuối cùng đã cạn khô ở con hẻm nhỏ ấy rồi. Kỷ Lâm Phong của ngày xưa — gã trai biết cười, biết yêu, biết vì một người mà phết bơ bánh mì — đã chết vào cái ngày anh bị xua đuổi bởi người mà anh coi là cả thế giới.
HAI NĂM SAU: THÀNH PHỐ CỦA NHỮNG NGƯỜI LẠ
Hai năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, nhưng đối với những người trong cuộc, đó là bảy trăm ba mươi ngày của sự dằn vặt.
Tại tập đoàn Kỷ Thị, cái tên Kỷ Lâm Phong giờ đây là nỗi khiếp sợ của mọi đối thủ cạnh tranh. Từ Singapore trở về, anh chính thức tiếp quản vị trí Tổng giám đốc. Anh không còn là gã "bad boy" thích ăn chơi, mà là một "ác ma" trên thương trường. Anh làm việc mười tám tiếng một ngày, lạnh lùng, dứt khoát và tuyệt đối không bao giờ mỉm cười.
Trái tim anh giờ đây giống như một căn phòng khóa kín, chìa khóa đã bị ném xuống vực sâu.
Còn Tô Diệp An?
Mẹ cô đã phẫu thuật thành công và đang dưỡng bệnh ở quê. Cô đã tốt nghiệp loại ưu và hiện là một biên dịch viên tự do cho các sự kiện quốc tế. Diệp An của tuổi hai mươi hai trầm tĩnh hơn, đôi mắt sau làn kính gọng mảnh vẫn trong vắt nhưng lại mang một nỗi buồn sâu thẳm.
Cô sống đơn giản, dành dụm từng đồng để gửi về cho mẹ và trả nợ cho một "ân nhân bí mật" (mà cô thừa biết là ai). Cô vẫn giữ chiếc quạt điện bị vỡ ngày ấy trong góc phòng trọ cũ, như một lời nhắc nhở về cái giá của sự hy sinh.
CUỘC TÁI NGỘ KHÔNG ĐỊNH TRƯỚC
Khách sạn Grand Palace hôm nay tổ chức một buổi ký kết hợp đồng thương mại lớn giữa Kỷ Thị và một tập đoàn đa quốc gia. Diệp An được thuê làm biên dịch viên cabin cho phía đối tác.
Trong không gian sang trọng, mùi tinh dầu trầm hương thoang thoảng, Diệp An đang kiểm tra lại tài liệu thì cánh cửa hội nghị mở ra. Một nhóm người mặc vest đen đi vào, không khí bỗng chốc trở nên trang nghiêm và áp lực đến nghẹt thở.
Dẫn đầu đoàn người là một người đàn ông cao lớn, mái tóc vuốt gọn gàng để lộ vầng trán thông minh nhưng lạnh lẽo. Bộ vest thủ công màu xanh navy ôm sát cơ thể nam tính. Đó chính là Kỷ Lâm Phong.
Hơi thở của Diệp An như ngừng lại. Hai năm không gặp, anh dường như cao hơn, rắn rỏi hơn, nhưng quan trọng nhất là ánh mắt ấy... nó không còn một tia ấm áp nào khi nhìn vào hư không.
Buổi ký kết diễn ra trong sự căng thẳng. Diệp An ngồi trong cabin dịch, giọng nói thanh thoát của cô truyền qua tai nghe đến tất cả mọi người. Lâm Phong đang lật giở tài liệu, bỗng nhiên khựng lại khi nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy qua hệ thống âm thanh.
Bàn tay đang cầm bút của anh siết chặt đến mức nổi gân xanh. Anh biết giọng nói này. Dù có qua bao nhiêu năm, dù có xuống địa ngục, anh cũng không thể quên được giọng nói đã từng thủ thỉ: "Đừng làm ô nhiễm môi trường học thuật".
Kết thúc buổi họp, Diệp An vội vã thu dọn đồ đạc để rời đi. Cô không muốn gặp anh, không muốn phá vỡ sự bình yên giả tạo mà mình đã cố công xây dựng. Nhưng ngay khi cô vừa bước ra khỏi cửa sau của khách sạn, một bàn tay to lớn, lạnh ngắt đã nắm chặt lấy cổ tay cô, ép cô vào bức tường đá cẩm thạch.
Rầm!
Diệp An hoảng hốt ngẩng đầu. Gương mặt sắc sảo của Lâm Phong ở ngay sát mặt cô, hơi thở mang theo mùi thuốc lá và cà phê đắng nồng đậm.
"Cô Tô, trốn chạy giỏi thật đấy." Giọng anh trầm thấp, mang theo sự mỉa mai cay nghiệt.
"Tổng giám đốc Kỷ... xin anh tự trọng." Diệp An cố giữ bình tĩnh, dù trái tim cô đang đập loạn nhịp vì sợ hãi và cả sự đau lòng.
Lâm Phong nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Tự trọng? Một kẻ hám tiền như cô mà cũng biết đến hai chữ tự trọng sao? Sao vậy? Số tiền cha tôi cho đã xài hết rồi à, nên giờ lại phải đi làm thuê cực khổ thế này?"
Từng lời nói của anh như những nhát dao cứa vào lòng Diệp An. Cô muốn hét lên rằng cô làm tất cả là vì mẹ, vì anh, nhưng lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng. Cô chỉ có thể đứng đó, chịu đựng sự khinh miệt của người đàn ông mình yêu nhất.
Lâm Phong cúi sát hơn, ghé sát tai cô thì thầm: "Chào mừng cô đã quay trở lại thế giới của tôi. Hai năm trước, cô thắng. Nhưng từ giờ trở đi, tôi sẽ là người định đoạt trò chơi này."
Anh buông tay ra, lạnh lùng quay lưng bước đi, để lại Diệp An đứng thẫn thờ giữa hành lang lộng lẫy nhưng cô độc. Gió từ biển thổi vào, mang theo vị mặn chát của muối, giống hệt như vị của những giọt nước mắt cô đang cố kìm nén vào trong.
Thợ săn đã trở lại, nhưng lần này, anh mang theo một chiếc lồng bằng vàng để nhốt "con mồi" của mình mãi mãi.