MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Thợ Săn Sập BẫyChương 15

Khi Thợ Săn Sập Bẫy

Chương 15

1,202 từ · ~7 phút đọc

Sáng thứ Hai, văn phòng công ty dịch thuật Global Link xôn xao. Giám đốc bộ phận hớt hải gọi Diệp An vào phòng làm việc với vẻ mặt vừa mừng vừa sợ.

"Diệp An, chúc mừng cô! Tập đoàn Kỷ Thị vừa gửi một công văn chỉ đích danh cô làm biên dịch viên riêng cho Tổng giám đốc Kỷ trong dự án mở rộng thị trường châu Âu sắp tới."

Diệp An siết chặt quai túi xách, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh: "Thưa Giám đốc, tôi đang bận dự án với bên nhà xuất bản, tôi e là..."

"Đây là hợp đồng trị giá hàng tỷ đồng!" Giám đốc ngắt lời cô, giọng điệu không cho phép từ chối. "Hơn nữa, phía Kỷ Thị đưa ra một điều khoản rất kỳ lạ: Nếu không phải là cô, họ sẽ hủy toàn bộ hợp tác với công ty chúng ta. Diệp An, cô không muốn làm hại các đồng nghiệp khác chứ?"

Diệp An im lặng. Cô hiểu rõ đây không phải là một lời mời hợp tác, mà là một mệnh lệnh bắt giữ. Kỷ Lâm Phong đang dùng sự sinh tồn của công ty cô để ép cô phải lộ diện.

Tầng 68 - Trụ sở Kỷ Thị

Diệp An bước đi trên tấm thảm lông cừu dày đặc, tiếng bước chân của cô bị nuốt chửng bởi sự im lặng đến đáng sợ của văn phòng Tổng giám đốc. Qua lớp cửa kính cường lực, cô thấy anh đang đứng quay lưng về phía mình, nhìn xuống toàn cảnh thành phố qua cửa sổ sát đất.

"Đến rồi sao? Muộn 2 phút." Lâm Phong lên tiếng, anh không quay lại nhưng giọng nói trầm thấp của anh vẫn đủ sức khiến Diệp An rùng mình.

"Tổng giám đốc Kỷ, đây là bản hợp đồng ký kết giữa Global Link và Kỷ Thị. Tôi có mặt ở đây để thực hiện nghĩa vụ biên dịch." Diệp An cố giữ giọng nói chuyên nghiệp, không cảm xúc.

Lâm Phong chậm rãi xoay người lại. Anh thong thả bước tới, mỗi bước chân của anh như nện thẳng vào nhịp tim đang loạn lạc của cô. Anh cầm lấy tập hồ sơ trên tay cô nhưng không nhìn vào nó, mà nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang cố tránh né của Diệp An.

"Nghĩa vụ biên dịch?" Anh nhếch môi, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn của kẻ nắm quyền. "Cô hiểu sai rồi. Trong một tháng tới, cô không chỉ dịch tài liệu. Cô phải có mặt bên cạnh tôi 24/7, kể cả những buổi tiệc tối hay những chuyến công tác đột xuất. Nói cách khác, cô là cái bóng của tôi."

Diệp An ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ bất bình: "Anh không có quyền ép buộc tôi như vậy! Hợp đồng lao động không bao gồm việc bán đi sự tự do cá nhân."

"Cô cần tiền mà, đúng không?" Lâm Phong cúi xuống, ghé sát vào tai cô, hơi thở của anh nóng hổi nhưng lời nói lại lạnh như băng. "Tôi nhớ hai năm trước cô nói cô yêu tiền nhất. Vậy thì đây là cơ hội của cô. Thù lao một tháng này bằng cô đi dịch thuê cả năm đấy. Sao? Lòng tự trọng của 'gái ngoan' lại trỗi dậy à, hay là... cái giá này vẫn chưa đủ?"

Diệp An nghiến răng, đôi môi cô run rẩy. Cô muốn hét vào mặt anh rằng cô chưa bao giờ nhận một đồng nào từ cha anh, rằng cô đã phải làm việc đến kiệt sức để trả lại khoản tiền viện phí. Nhưng sự kiêu hãnh của một người bị tổn thương khiến cô không thể mở lời.

"Được. Nếu anh muốn chơi trò này, tôi sẽ chiều anh."

Buổi tiệc của những kẻ thượng lưu

Tối hôm đó, Lâm Phong đưa Diệp An đến một buổi tiệc thượng lưu. Anh bắt cô thay một chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích ôm sát đường cong cơ thể — thứ mà trước đây Diệp An chưa bao giờ dám mặc.

Anh nắm chặt eo cô, dẫn cô đi giữa những ánh mắt tò mò và ngưỡng mộ của quan khách. Lâm Phong của hiện tại không còn là gã trai hư dễ gần, anh như một vị vua đang phô diễn món đồ chơi xa xỉ mà mình vừa đoạt lại được.

"Nào, dịch đi chứ?" Lâm Phong hất hàm về phía một đối tác người Pháp đang thao thao bất tuyệt.

Diệp An nén cơn giận, cô bắt đầu dịch thuật một cách trôi chảy, chuyên nghiệp. Nhưng Lâm Phong không hề nghe những gì cô dịch, anh chỉ mải mê nhìn nghiêng khuôn mặt cô dưới ánh đèn pha lê. Anh thấy cô gầy đi, thấy sự mệt mỏi nơi đáy mắt, và anh thấy tim mình thắt lại.

Nhưng ngay lập tức, sự thù hận lại trỗi dậy. Cô ta chỉ đang diễn kịch thôi. Đừng bị lừa thêm lần nữa.

Trong buổi tiệc, Thành — gã bạn cũ ngày xưa — tiến lại gần. Hắn nhìn Diệp An với ánh mắt suồng sã: "Ồ, đây chẳng phải là 'Tảng băng thư viện' sao? Phong, cậu giỏi thật đấy, cuối cùng vẫn đưa được cô ta lên giường à?"

Rắc!

Chiếc ly rượu trong tay Lâm Phong nứt vỡ. Rượu vang đỏ chảy dọc xuống bàn tay anh, trông như máu. Cả bàn tiệc lặng ngắt. Diệp An tái mặt, cô vô thức đưa tay định lấy khăn lau cho anh, nhưng Lâm Phong đã phũ phàng gạt tay cô ra.

Anh nhìn thẳng vào Thành, ánh mắt chứa đựng sự sát khí khiến đối phương run rẩy: "Cẩn thận cái miệng của cậu. Cô ấy là người của tôi. Dù tôi có hành hạ cô ấy thế nào, cũng không đến lượt hạng người như cậu lên tiếng."

Nói rồi, anh lôi mạnh Diệp An ra khỏi sảnh tiệc, mặc cho cô bị đau vì gót giày cao gót. Ra đến bãi đậu xe vắng người, anh đẩy cô vào cửa xe, hơi thở dồn dập.

"Cô thấy chưa? Ở bên cạnh tôi, cô chỉ là một món hàng để người ta bàn tán. Cảm giác này thế nào? Có giống với sự 'giàu sang' mà cô hằng mong ước không?"

Diệp An nhìn anh, nước mắt bắt đầu rơi lã chã. Cô không còn sức để tranh cãi, không còn sức để diễn vai kẻ hám tiền nữa.

"Kỷ Lâm Phong... anh hận tôi đến mức muốn hủy hoại tôi hoàn toàn sao?"

Lâm Phong đứng lặng giữa bóng tối. Anh nhìn những giọt nước mắt ấy, và anh nhận ra mình cũng đau đớn không kém gì cô. Anh muốn ôm cô, nhưng bàn tay anh lại siết chặt thành nắm đấm.

"Đúng. Tôi muốn cô phải cảm nhận được sự tuyệt vọng mà tôi đã nếm trải hai năm qua. Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, Diệp An."

Đêm đó, trong chiếc xe sang trọng chạy giữa phố thị đèn màu, có hai người ngồi cạnh nhau nhưng trái tim lại cách xa vạn dặm. Một người dùng sự lạnh lùng để che giấu tình yêu, một người dùng sự nhẫn nhịn để che giấu nỗi đau.