MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Thủ Khoa Biết YêuChương 1

Khi Thủ Khoa Biết Yêu

Chương 1

651 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng mùa thu xuyên qua những ô cửa kính lớn của thư viện trường đại học, đậu lên những kệ sách gỗ cao ngất ngưỡng. Linh Đan đang hớn hở kể cho cô bạn thân nghe về bộ phim hài vừa xem tối qua, giọng cười của cô trong trẻo và có phần hơi quá khích trong không gian vốn cần sự tĩnh lặng này. Cô vừa đi vừa hoa tay múa chân, hoàn toàn không để ý đến những ánh nhìn đầy nhắc nhở xung quanh. Khi đi qua dãy bàn dành cho nghiên cứu sinh ở góc khuất nhất, Linh Đan vô tình vấp phải một chiếc chân ghế gỗ, cả cơ thể cô đổ ập về phía trước, kéo theo chồng giáo trình dày cộp trên tay rơi xuống sàn nhà tạo nên một tiếng động chát chúa.

Giữa sự im lặng đột ngột sau cú ngã, Linh Đan ngẩng đầu lên, đập vào mắt cô là một đôi giày thể thao trắng sạch sẽ không tì vết. Ngước nhìn lên cao hơn, cô thấy một chàng trai đang ngồi bất động, tay cầm bút máy, đôi mắt ẩn sau gọng kính đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ đang nhìn thẳng vào cô. Đó là Trình Diệc, người mà cả khoa Công nghệ thông tin vẫn hay rỉ tai nhau rằng anh là một cỗ máy mã code không có cảm xúc. Gương mặt anh đẹp như một tác phẩm điêu khắc, nhưng lại mang theo một tầng khí lạnh khiến người đối diện phải rùng mình.

Linh Đan vội vàng đứng dậy, theo thói quen niềm nở và hài hước, cô nở một nụ cười thật tươi để xoa dịu bầu không khí căng thẳng. Cô định nói một câu đùa tự giễu về sự vụng về của mình để xin lỗi, nhưng môi vừa hé ra, chưa kịp phát ra âm thanh nào thì chàng trai trước mặt đã nhíu mày. Sự kiên nhẫn của Trình Diệc dường như đã cạn kiệt khi bị tiếng cười nói của cô làm phiền suốt mười lăm phút qua. Anh không nhìn vào gương mặt đang cười rạng rỡ của cô, mà chỉ lạnh lùng thốt ra một từ duy nhất với thanh âm trầm thấp nhưng sắc lẹm như dao cạo.

Câm.

Lời nói đó giống như một gáo nước đá dội thẳng vào sự nhiệt tình của Linh Đan. Nụ cười trên môi cô cứng lại, bàn tay đang định nhặt sách cũng khựng giữa không trung. Cô sững sờ nhìn anh, trong lòng trào dâng một cảm giác khó chịu và tự ái tột độ. Trong thế giới của Linh Đan, sự vui vẻ luôn là liều thuốc chữa lành, nhưng trước mặt người đàn ông này, cô thấy mình giống như một kẻ làm trò hề lố bịch. Trình Diệc không đợi cô phản ứng, anh thản nhiên đeo tai nghe chống ồn vào, cúi đầu tiếp tục viết những dòng code phức tạp, coi cô như một hạt bụi không đáng để bận tâm thêm một giây nào nữa.

Linh Đan hậm hực ôm chồng sách đứng dậy, đôi mắt cô tóe lửa nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu của kẻ vừa sỉ nhục mình. Cô chưa từng gặp ai lại thô lỗ và thiếu lịch sự đến mức cực đoan như vậy. Trong khi cô bạn thân đang ái ngại kéo tay cô rời đi, Linh Đan đã kịp khắc sâu khuôn mặt lạnh lùng đó vào tâm trí. Cô thầm thề trong lòng rằng đời này kiếp này, nếu có phải đi đường vòng thêm vài cây số, cô cũng nhất quyết sẽ không bao giờ chạm mặt tảng băng trôi không có trái tim này thêm một lần nào nữa. Tuy nhiên, định mệnh lại có những cách sắp xếp kỳ lạ mà cả cô và Trình Diệc đều không thể ngờ tới.